The Secrets of the Immortal Nicholas Flamel – Michael Scott

Motif về một thế giới từng được xây dựng, phát triển bởi những sinh vật bất tử có quyền năng của thần thánh và sau đó được “chuyển giao” từng bước cho loài người đã dần trở nên phổ biến. Người Elves đã lìa bỏ Middle-Earth trong bộ truyện trường thiên Lords of the Rings, hoặc người Esper từ bỏ thế giới trong trò chơi lừng danh Final Fantasy. Trong series truyện The Secrets of the Immortal Nicholas Flamel của mình, tác giả Michael Scott còn dấn thêm một bước nữa: giống loài Elders, sau khi “nhường” lại thế giới cho loài người, đã một lần nữa quay lại để tìm cách thống trị thế giới, để “biến loài người thành  nô lệ, và hơn thế nữa, thành thức ăn.” Và kể từ đó, sự phát triển của thế giới, bên dưới lớp vỏ được ghi chép lại trong lịch sử của các nền văn minh con người, là một cuộc chiến dai dẳng xuyên hàng thế kỷ giữa các Dark Elders cùng tay sai với các “Elders tốt” hỗ trợ cho sự bảo vệ thế giới của loài người, đại diện là nhà giả kim huyền thoại Nicolas Flamel, một trong số ít người đã tự tìm cách trở thành bất tử mà không cần sự ban phát của giống nòi Elders.

Có thể thấy Michael Scott đã “fantasize” cách tiếp cận của Dan Brown trong The Da Vinci Code: giải thích những gì còn lại của quá khứ, xuyên suốt qua lịch sử và văn hoá, theo một thế giới, một sự thật của riêng mình. Qua hai tập đầu tiên của series truyện, The Alchemyst và The Magician, Michael Scott đã nhúng và hệ thống hoá một cách khéo léo và có hệ thống kho tàng thần thại Hy-La, Bắc Âu và Ai Cập cổ đại cùng các nhân vật lịch sử và huyền sử của Châu Âu vào một câu truyện phiêu lưu chiến đấu hấp dẫn xoay quanh một cặp song sinh nam nữ được nhắc đến bởi một lời tiên tri – lại một motif quen thuộc – rằng sẽ thay đổi hoàn toàn thế giới này.

Cũng như Dan Brown, bên cạnh một cốt truyện gay cấn được đan dệt khéo léo các tình tiết lịch sử – thần thoại, Michael Scott tỏ ra không có gì đặc sắc trong việc xây dựng và phát triển tâm lý nhân vật. Nhân vật chính, Nicholas Flamel, là một kẻ không-tính-cách hoặc, cứ hy vọng thế, tính cách được che đậy khéo léo đến mức không ai có thể cảm nhận được. Việc đưa các nhân vật lịch sử vào truyện có thể là một sự mạo hiểm. Nếu mô tả không đúng “tầm”, các nhân vật này sẽ trở thành bại bút. Joan of Arc là một ví dụ. Sự xuất hiện của the Maid of Orleans chưa xứng với danh tiếng và huyền thoại của nàng. Ấn tượng nhất có lẽ là Scathach, một nữ ma ca rồng tóc đỏ ăn chay hai ngàn năm trăm năm tuổi, là the Warrior, là the Shadow, là người đã đơn thân độc mã quyết định chiến thắng ở Stalingrad cho “phe người tốt”, trước cuộc tấn công của “phe người xấu”.

Nhưng dù sao, đọc Nicholas Flamel vẫn thấy thích và thấm hơn Harry Porter, vì bên cạnh phép thuật, vẫn còn sự xuất hiện của những thanh gươm. Bên cạnh sự huyền bí, vẫn còn đó sự tồn tại của chủ nghĩa anh hùng.

Bổ sung của BQT:

Cuốn Nhà giả kim (The Alchemyst):   [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]

Cuốn Pháp sư (The Magician):   [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]