Tag Archives: tình yêu

The Lake of Dead Languages – Carol Goodman

Một ngôi trường trung học nữ sinh bên bờ hồ băng giá. Một truyền thuyết chết chóc? Một lời nguyền rủa? Ngôi trường bình dị tưởng như bình yên nhưng haui mươi năm về trước có 3 học sinh chết đuối (2 nữ Deidre và Lucy, và một nam Matthew). Hai mươi năm sau, Jane Hudson, bạn chung phòng với Deidre và Lucy quay về giảng dạy ngôn ngữ Latin. Và câu chuyện hai mươi năm trước dường như chưa buông tha cho nàng. Jane có 3 cô bé học trò, và hai trong số họ cũng chết một cách bí ẩn như những người bạn thân của nàng năm xưa. Họ tự sát chăng? Hay đằng sau còn có những điều bí ẩn gì khác?

Carol Goodman có lối viết nhẹ nhàng như thơ nhưng ma quái rờn rợn. Đọc truyện của cô, nguời ta nhớ tới những tác giả nổi tiếng khác thời xưa như Charlotte Bronte với Jane Eyre và Daphne Du Maurier với Jamaica Inn và Rebecca. Câu chuyện khá buồn, nhất là trong bối cảnh mùa đông băng giá và một cái hồ chết chóc. Nhưng những gút mắc của câu chuyện sẽ làm độc giả hồi hộp và ngạc nhiên.

Bản Tiếng Anh (html)

Hoa tulip đen (La Tulipe noire/The Black Tulip) – Alexandre Dumas (cha)

Đây là cuốn tiểu thuyết mỏng của văn hào A. Dumas (cha) chứa đựng một câu chuyện lãng mạn cao độ. Bản thân tôi không thấy nó đặc sắc nhiều như những cuốn khác cùng tác giả, song có lẻ chính sự giản đơn và lãng mạn làm cho nó được nhiều người ưa thích.

Câu chuyện tình yêu lồng trong bối cảnh chính trị và sở thích trồng hoa, trong đó nhân vật chính là một chàng trai với nhiều ưu điểm bị số phận đưa đẩy phải trải qua ngục tù và nhiều thử thách. Chỉ vì giữ một văn bản chính trị mà chính mình không hề biết nội dung, bị gã hàng xóm cũng là dân chơi trồng hoa như chàng lén lút tố cáo, mà chàng bị bắt giam vào ngục. Con gái người quản tù đã cảm mến chàng trai và giúp chàng tìm lại tự do.

Hoa tu-lip đen là loài hoa mà tất cả những nghệ nhân trồng hoa đều ao ước có thể ươm thành công một lần. Câu chuyện về tình yêu giữa chàng trai trồng hoa bị bỏ tù và con gái người cai ngục cũng đẹp như chính loài hoa huyền thoại ấy.

Cốt truyện có vẻ thuộc dạng đoán trước được, nhưng cách kể chuyện hấp dẫn khiến chúng ta nhanh chóng đọc đến trang cuối. Kết thúc câu chuyện oan trái này thế nào mời các bạn hãy tìm đọc.

Tải bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/hoa_tulip_den.prc 

Bản dịch cũ (Bông Uất Kim Hương Đen, dịch giả: Ngọc Thông): http://www.conmotsach.com/books/alexandre_dumas/Bong_Uat_Kim_Huong_Den.prc 

Tham khảo bản tiếng Pháp tại: http://www.conmotsach.com/books/alexandre_dumas/La_Tulipe_Noire.prc 

Tham khảo bản tiếng Anh tại: http://www.conmotsach.com/books/the_black_tulip.prc

The Wedding – Nicholas Sparks

Đây là phần tiếp theo của truyện the Notebook. Trong phần sequel này, bà Allie đã mất, cụ Noah sống một mình trong viện dưỡng lão, ngày ngày ra bờ hồ nuôi một con thiên nga mà ông tin là Allie hóa thân. Nhưng câu truyện này không phải kể về Allie và Noah nữa, mà là một câu chuyện tình nhẹ nhàng khác giữa Jane và Wilson, con gái và con rể của ông bà Noah-Allie.

Sau 30 năm chung sống, luật sư Wilson chợt nhận ra ông vẫn còn yêu bà nhưng năm tháng gia đình, những khó khăn con cái, niềm đam mê sự nghiệp đã khiến ông xao lãng bà. Và giờ đây ông nhận ra ông còn yêu Jane nhiều lắm nhưng bà hình như đã cạn hết tình yêu cho ông. Và Wilson quyết tâm sẽ làm mọi cách để lấy lại tình yêu nơi Jane. Giữa lúc đó Anne, con gái lớn của 2 người tuyên bố sẽ kết hôn, mà ngày cưới rơi đúng vào kỷ niệm 30 năm đám cưới của ông bà.

Câu chuyện rất nhẹ nhàng, mang đậm hương vị gia đình. Đứa em tôi có nói: dường như giá trị gia đình lại quay về trong văn học Mỹ. Có lẽ đúng. Một lúc nào đó, sau những tham vọng thăng tiến, con người ta sẽ tự đánh giá lại cuộc đời mình và hạnh phúc gia đình và tình yêu sẽ quay về cho những ai quý mến nó.

What happened then, you wonder?
Given my age, a person might suppose that it was some incident inspired by a midlife crisis. A sudden desire to change my life, perhaps, or maybe a crime of the heart. But it was neither of those things. No, my sin was a small one in the grand scheme of things, an incident that under different circumstances might have been the subject of a humorous anecdote in later years. But it hurt her, it hurt us, and thus it is here where I must begin my story.
It was August 23, 2002, and what I did was this: I rose and ate breakfast, then spent the day at the office, as is my custom. The events of my workday played no role in what came after; to be honest, I can’t remember anything about it other than to recall that it was nothing extraordinary. I arrived home at my regular hour and was pleasantly surprised to see Jane preparing my favorite meal in the kitchen. When she turned to greet me, I thought I saw her eyes flicker downward, looking to see if I was holding something other than my briefcase, but I was empty-handed. An hour later we ate dinner together, and afterward, as Jane began collecting the dishes from the table, I retrieved a few legal documents from my briefcase that I wished to review. Sitting in my office, I was perusing the first page when I noticed Jane standing in the doorway. She was drying her hands on a dish towel, and her face registered a disappointment that I had learned to recognize over the years, if not fully understand.
“Is there anything you want to say?” she asked after a moment.
I hesitated, aware there was more to her question than its innocence implied. I thought perhaps that she was referring to a new hairstyle, but I looked carefully and her hair seemed no different from usual. I’d tried over the years to notice such things. Still, I was at a loss, and as we stood before each other, I knew I had to offer something.
“How was your day?” I finally asked.
She gave a strange half smile in response and turned away.
I know now what she was looking for, of course, but at the time, I shrugged it off and went back to work, chalking it up as another example of the mysteriousness of women.
Later that evening, I’d crawled into bed and was making myself comfortable when I heard Jane draw a single, rapid breath. She was lying on her side with her back toward me, and when I noticed that her shoulders were trembling, it suddenly struck me that she was crying. Baffled, I expected her to tell me what had upset her so, but instead of speaking, she offered another set of raspy inhales, as if trying to breathe through her own tears. My throat tightened instinctively, and I found myself growing frightened. I tried not to be scared; tried not to think that something bad had happened to her father or to the kids, or that she had been given terrible news by her doctor. I tried not to think that there might be a problem I couldn’t solve, and I placed my hand on her back in the hope that I could somehow comfort her.
“What’s wrong?” I asked.
It was a moment before she answered. I heard her sigh as she pulled the covers up to her shoulders.
“Happy anniversary,” she whispered.
Twenty-nine years, I remembered too late, and in the corner of the room, I spotted the gifts she’d bought me, neatly wrapped and perched on the chest of drawers.
Quite simply, I had forgotten.
I make no excuses for this, nor would I even if I could. What would be the point? I apologized, of course, then apologized again the following morning; and later in the evening, when she opened the perfume I’d selected carefully with the help of a young lady at Belk’s, she smiled and thanked me and patted my leg.
Sitting beside her on the couch, I knew I loved her then as much as I did the day we were married. But in looking at her, noticing perhaps for the first time the distracted way she glanced off to the side and the unmistakably sad tilt of her head-I suddenly realized that I wasn’t quite sure whether she still loved me.

 

Nhật ký (The Notebook) – Nicholas Sparks

Tình yêu, đề tài muôn thưở của nhân lọai. The Notebook là một câu chuyện tình rất nhẹ nhàng của Noah và Allie, hai con người rất bình thường như bất cứ người nào trong xã hội Mỹ. Yêu nhau năm 17, xa nhau 14 năm, gặp lại và kết hôn – giai đọan tuổi trẻ đó lại là đọan yếu nhất của tòan câu chuyện – những chi tiết rất bình thường và hơi cliché. Câu chuyện thật sự cảm động ở đọan sau khi Allie va Noah đã chung sống với nhau 45 năm hạnh phúc. Allie bị Alzhemei, chứng bịnh tàn phá trí nhớ và nhân cách. Và mỗi ngày cụ già Noah đã 80 lại lọ mọ ôm quyển tập nhật ký của hai người mò đến phòng bà để đọc cho bà nghe, để làm bà nhớ. Những ngày đen đủi, bà nhìn ông mà thét lên “ông là ai?”. Nhưng những ngày may mắn, bà đôi lúc nhớ ra người chồng, người tình của cả đời, và ông bà lại “fall in love again”

Câu chuyện rất nhẹ nhàng và bình dị nhưng không hiểu sao lại lay động lòng người. Có lẽ khi độc giả cảm nhận được tình yêu sâu đậm của một ông già với một bà lão mất trí, họ sẽ vô hình cảm nhận được một tình yêu suốt đời giữa họ, và những hạnh phúc mà họ đã từng trải trong 45 năm chung sống bên nhau?

Trích (Noah và Allie trong viện dưỡng lão – một ngày may mắn)
DINNER IS WAITING in her room when we return. It has been arranged for us to eat here, as it always is on days like these, and once again I could ask for no more. The people here are good to me and I am thankful.
The lights are dimmed, the room is lit by two candles on the table where we will sit, and music is playing softly in the background. The cups and plates are plastic and the carafe is filled with apple juice, but rules are rules and she doesn’t seem to care.
She inhales slightly at the sight. Her eyes are wide. “Did you do this?”
I nod and she walks into the room.
“It looks beautiful.”
I offer my arm in escort and lead her to the window. She doesn’t release it when we get there. Her touch is nice, and we stand close together on this crystal springtime evening. The window is open slightly and I feel a breeze as it fans my cheek. The moon has risen and we watch for a long time as the evening sky unfolds.
“I’ve never seen anything so beautiful, I’m sure of it,” she says.
“I haven’t, either,” I say, but I am looking at her. She knows what I mean and I see her smile.
A moment later she whispers: “I think I know who Allie went with at the end of the story.”
“Who?”
“She went with Noah.”
“You’re sure?”
“Absolutely.”
I smile and nod. “Yes, she did,” I say softly, and she smiles back, her face radiant.
She sits and I sit opposite her. She offers her hand across the table and I take it in mine, and I feel her thumb begin to move as it did so many years ago. I stare at her for a long time, living and reliving the moments of my life, remembering it all and making it real. I feel my throat begin to tighten and once again I realize how much I love her.
My voice is shaky when I finally speak.
“You’re so beautiful,” I say. I can see in her eyes that she knows how I feel about her and what I really mean by my words.
She does not respond. Instead she lowers her eyes and I wonder what she’s thinking. She gives me no clues and I gently squeeze her hand. I wait. I know her heart and I know I’m almost there.
And then a miracle that proves me right. As Glenn Miller plays softly in a candlelit room, I watch as she gradually gives in to the feelings inside her. I see a warm smile begin to form on her lips, the kind that makes it all worth while, and I watch as she raises her hazy eyes to mine. She pulls my hand towards her. “You’re wonderful…” she says softly, and at that moment she falls in love with me, too; this I know, for I have seen the signs a thousand times.
She says nothing else right away, she doesn’t have to, and she gives me a look from another lifetime that makes me whole again. I smile back, with as much passion as I can muster, and we stare at each other with the feelings inside us rolling like ocean waves. I look about the room, then back at Allie, and the way she’s looking at me makes me warm. And suddenly I feel young again. I’m no longer cold or aching, or hunched over or almost blind with cataracts. I’m strong and proud and the luckiest man alive, and I keep on feeling that way for a long time.
By the time the candles have burned down a third, I am ready to break the silence. I say, “I love you deeply and I hope you know that.”
“Of course I do,” she says. “I’ve always loved you, Noah.”
Noah, I hear again. The word echoes in my head. Noah… Noah. She knows, I think to myself, she knows who I am…
She knows… Such a tiny thing, this knowledge, but for me it is a gift from God, and I feel our lifetime together, holding her, loving her, and being with her through the best years of my life.
She murmurs, “Noah… my sweet Noah…”
And I, who could not accept the doctors’ words, have triumphed again, at least for a moment. I give up the pretence of mystery, and I kiss her hand and bring it to my cheek and whisper in her ear: “You are the greatest thing that has ever happened to me.”
“Oh… Noah,” she says with tears in her eyes, “I love you, too.”

Bổ sung:

Bản tiếng Anh:  http://www.conmotsach.com/blog/wp-content/uploads/2009/09/nicholas-sparks-the-notebook.htm

Bản tiếng Việt: http://ConMotSach.com/books/nhat_ky.prc

Thời gian để sống và thời gian để chết (A Time to Love and a Time to Die / Zeit zu leben und Zeit zu sterben) – Erich Maria Remarque

Đã từng nghe về Eric Maria Remarque và những tác phẩm viết về con người và tình yêu trong chiến tranh của ông (thậm chí đã mua cuốn Phía tây không có gì lạ nhưng chưa đọc), tôi làm quen với nhà văn này qua cuốn Thời gian để sống và thời gian để chết (còn một bản dịch khác là Một thời để yêu và một thời để chết
sát tựa tiếng Anh A Time to Love and a Time to Die hơn).

Ernst Graeber – một quân nhân Đức trải qua 2 năm ở mặt trận với quân Nga, được 3 tuần về phép. Câu chuyện trước, trong và sau ba tuần phép ấy là cả một trích đoạn đáng sợ và sinh động về chiến tranh, mà cụ thể ở đây là bối cảnh Thế chiến II. Sự khốc liệt và phi lý của chiến tranh đã đem đến cho Graeber những câu hỏi vô vọng về giá trị cuộc sống. Không tìm được gia đình đã bị lạc do chiến trận, Graeber gặp và yêu Elisabeth – người bạn thưở xưa. Cả hai muốn trốn chạy sự khắc nghiệt của cuộc chiến bằng tình yêu, nhưng cả hai chỉ là những cá thể nhỏ bé…

Phần giới thiệu của cuốn sách dẫn lại lời đánh giá của báo chí, cho rằng đây là tác phẩm hay nhất của Đức viết về Thế Chiến II. Điều đó cũng khó “đo đạc”, nhưng nếu bạn muốn hiểu thêm về chiến tranh và thân phận con người trong đó, hãy đọc cuốn này.

Nhà văn đã kết thúc câu chuyện thật bi thảm mà cũng rất hiện thực. Graeber chết vì chính tay những người anh cố cứu sống, những người bên kia chiến tuyến, mà có lẻ, cũng như anh, họ chỉ là những thân phận bị lôi vào vòng xoáy của cuộc chiến mà thôi.

(hiện chưa tìm được ebooks)

Những ngày cuối cùng của thành Pompei (The Last Days of Pompeii) – E. Bulwer Lytton

Đây là tác phẩm xuất bản lần đầu năm 1834, viết về năm 79 sau công nguyên (tức thế kỷ 1) – nghĩa là viết về con người, tình yêu và thiên nhiên cách đây đã 20 thế kỷ. Nhưng dường như những gì chứa đựng trong cuốn sách vẫn chưa cũ, chưa lạc hậu chút nào.

Thoạt đầu, tôi tưởng đây là là cuốn sách giả sử bi hùng với những cuộc chiến tranh đẫm máu. Nhưng đó chỉ là cảm giác đem đến từ tên của cuốn sách. “Những ngày cuối cùng của thành Pompei” là một câu chuyện lãng mạn, đích thực đúng là tiểu thuyết về tình yêu, mặc dù mang nhiều yếu tố lịch sử và văn hóa. Đây cũng là cuốn sách hiếm hoi được phóng tác hoặc chuyển thể thành phim khá nhiều lần.

Bên cạnh việc kể lại sự kiện núi lửa đã chôn vùi thành Pompeii, bên cạnh việc mô tả những nét văn hóa của thời kỳ xa xưa đó; chiếm nhiều không gian và cảm xúc nhất trong tác phẩm vẫn là tình yêu. Ở đây không phải là bi kịch của mối tình tay ba, mà thậm chí đến cả “tay năm”. Nhân vật chính là chàng trai Glaucus, một hình mẫu nam nhi lý tưởng tại thành phố đó; cùng với tình yêu tha thiết và trong sáng của cô gái mù Nydia dành cho chàng và tình yêu của chàng dành cho cô gái xinh đẹp Ione. Bên cạnh đó là sự mê đắm của gã Arbacès xảo quyệt đối với Ione và tình cảm của cô gái Julia đối với chàng Glaucus.

Khi yêu, những kẻ xấu xa sẽ tìm cách chiếm đoạt tình yêu và người yêu; người cao cả sẽ hy sinh cho tình yêu, thậm chí làm điều đó trong thầm lặng. Mối tính giữa Glaucus và Ione vốn dĩ rất đẹp, nhưng dường như nó còn chưa tỏa sáng bằng trái tim và tấm lòng của Nydia. Liệu tình yêu có giúp con người hạnh phúc hơn? Đó là trăn trở không dễ trả lời sau khi đọc tác phẩm này.

Tất nhiên, cuốn sách viết về thời đại này không thể thiếu cảnh đấu trường ghê rợn, những câu chuyện thần linh, các đức tin của con người. Chúng ta còn được kể về thiên nhiên cuồng nộ và những con người – dẫu cách xa hơn 20 thế kỷ – vẫn có đủ những hỉ – nộ – ái – ố mà ta gặp mỗi ngày.

Bản tiếng Việt: http://conmotsach.com/books/nhung_ngay_cuoi_cung_cua_thanh_pompei.prc

Bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/the_last_days_of_pompeii.prc

Cánh buồm đỏ thắm (Алые паруса/Crimson Sails) – Александр Грин/Alexander Grin

(còn có tựa Scarlet sails, Những cánh buồm đỏ thắm, tên tác giả còn được ghi là Alexandre Grin, Aleksandr Grin)

Có lẽ không cần nói nhiều về cuốn sách này, bởi cái tên của nó đã quá nổi tiếng với bạn đọc Việt Nam. Một tác phẩm lãng mạn khó quên dành cho bạn trẻ. Tôi cứ ngỡ chỉ có bản in của thời Liên Xô, nhưng khi tìm hình ảnh bìa thì phát hiện có rất nhiều bản in tiếng Việt khác nhau; như vậy rõ ràng cuốn sách vẫn luôn hấp dẫn bạn đọc qua dòng thời gian.

Câu chuyện một cô bé – cô gái lớn lên ở một làng quê ven biển, với mơ ước sẽ có một chàng trai xứng đáng đến đón mình trên một chiếc thuyền với những cánh buồm đỏ thắm, đã đem đến cho con người sự hy vọng và niềm tin vào những điều ta mơ ước, dù nghe có vẻ viễn vông. Mơ ước – điều mà con người luôn giữ được trong mọi hoàn cảnh.

Đây là một cuốn sách giản dị, không mang nặng những triết lý lớn lao. Những bạn trẻ muốn tìm một phút lặng thấm đẫm lãng mạn, hãy đọc Cánh buồm đỏ thắm. Truyện cũng đã được dựng thành phim với nhiều người hâm mộ.

Bản tiếng Việt: http://conmotsach.com/books/canh_buom_do_tham.prc

Đọc online bản tiếng Nga: http://www.lib.ru/RUSSLIT/GRIN/parusa.txt

Bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/crimson_sails.pdf 

Đọc online bản tiếng Anh: http://www.lib.ru/RUSSLIT/GRIN/parusa_engl.txt

Ambrơ – Kiếp hồng nhan (Forever Amber) – Kathleen Winsor

Có thể nói ngay, Forever Amber là một tác phẩm văn học xuất sắc của nữ văn sỹ Kathleen Winsor. Bà đã kể lại một câu chuyện xảy ra vào thế kỷ 17 tại Anh quốc, xoay quanh nhân vật nữ chính là Amber – một cô gái mồ côi – đã dùng nhan sắc và sự quyến rũ của mình để tồn tại trong xã hội đa dạng lúc bấy giờ. Cô sẳn sàng làm người tình hay vợ những kẻ giàu có, nhưng lại không có được người cô yêu.

Một điều lạ của cuốn sách, đó là nó vừa được yêu thích, vừa (từng) bị cấm xuất bản ở nhiều nơi (và bị xếp vào hàng… khiêu dâm). Dù vậy, cuốn sách vẫn có sức sống mạnh mẽ và luôn nằm trong danh sách tiểu thuyết hay nhất.

Đoạn đời tuổi trẻ của Amber vùi dập trong chuỗi ngày mê muội, trong sự vùng vẫy để đạt điều cô mong ước. Những biến cố lịch sử có thật cũng được thể hiện sinh động dọc theo quãng đời của cô. Vừa dũng cảm lại vừa lẳng lơ, Amber có những lúc “lên voi” trong giới thượng lưu, thậm chí cả triều đình, và có những khi “xuống chó” phải đổi than xác để có miếng ăn.

Một trong những sự kiện khiến cho câu chuyện mang hơi thở thật của bối cảnh là trận dịch hạch kinh hoàng tại London. Qua đó cũng chứng tỏ tình yêu mãnh liệt và sự dũng cảm của Amber. Suốt đoạn đời được mô tả trong tác phẩm, Amber yêu và chỉ yêu Bruce Carlton. Kết thúc câu chuyện, Amber bắt đầu một hành trình vô vọng đến Hoa Kỳ để tiếp tục tìm kiếm Bruce, người đã lập gia đình với một cô gái khác.

Hình như bản dịch tôi đọc là từ bản tiếng Pháp, cho nên tác giả đặt tựa là “Ambrơ” (theo Ambre). Sau này tôi có thấy sách được tái bản. Một cuốn sách không thể bỏ qua, tuy nhiên, cùng nguyên nhân với lệnh cấm từng dành cho nó tại nhiều nơi, tôi nghĩ nó chỉ thích hợp với người trên 20 tuổi (hoặc hơn nữa).

(sẽ cập nhật ebooks khi tìm đuợc)

Nhà thờ Đức Bà Paris (Notre-Dame de Paris) – Victor Hugo

Với cái tên “Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà”, tác phẩm này đã quá lừng danh và được xem thuộc dạng phải-đọc-khi-còn-sống. Tôi vốn thích văn học Pháp từ sau khi đọc Dumas (cha) và Leblanc, về sau tìm đọc Nhà Thờ Đức Bà Paris thấy quả không uổng công chút nào.

Cũng như nhiều tác phẩm kinh điển khác, câu chuyện này chắc hẳn đã nhiều người quen thuộc.  Mặt trái của xã hội, âm mưu của giáo chức giáo hội, sắc đẹp của tuổi trẻ, bi kịch của kẻ tật nguyền, khao khát tự do của người dân, tính cách Paris,.. tất cả đều có trong tác phẩm này. Nhưng với tôi, hai thứ nổi bật nhất qua các trang viết của Victor Hugo là kiến trúc và tình yêu.

Nhà văn đã bỏ ra rất nhiều trang để mô tả các tòa kiến trúc với những tinh tế, bí mật, sức sống và cả đức tin. Ắt hẳn bản thân ông phải say mê lắm mới có thể quan sát, nghiền ngẫm và viết ra như thế. Còn về tình yêu, cả câu chuyện là những góc cạnh khác nhau của tình yêu, của bi kịch khi trái tim không tuân theo lý trí. Vai nữ chính của câu chuyện là Esmeranda – một sắc đẹp chết người. Một nhà thơ yêu nàng, một sĩ quan yêu nàng, một ông thầy tu cũng yêu nàng, và đau xót thay, một thằng gù dị hình chuyên kéo chuông nhà thờ cũng yêu nàng.

Những biến cố lịch sử, những đối kháng xã hội, hình ảnh Paris và người dân của nó,.. tất cả được mô tả với ngòi bút tài tình, và qua đó, thể hiện những hạnh phúc & đớn đau mà tình yêu đem đến cho con người. Tình yêu có thể hời hợt, có thể mãnh liệt, nhưng nó thay đổi mọi thứ vốn bình yên trước khi con tim loạn nhịp vì nó.

Victor Hugo không sắp xếp một kết thúc có hậu, bởi sự dữ dội của câu chuyện đã khiến nó phải thế. Nhưng cho dù thế nào, tình yêu vẫn là kẻ sống sót, là kẻ chiến thắng. Và nó vẫn sẽ là kẻ dày vò tâm hồn và thể xác của loài người mãi về sau.

Tải bản tiếng Việt (prc): http://conmotsach.com/books/nha_tho_duc_ba_paris.prc 

Tham khảo bản tiếng Pháp: http://conmotsach.com/books/notre_dame_de_paris.html

Tham khảo bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/notre_dame_de_paris.txt

Ghi chú: Hiện nay có thể có nhiều bản dịch tiếng Việt, tôi chưa có dịp so sánh. Hình ảnh bên trên chỉ để minh họa.

Đèn không hắt bóng (Shiroi Kage?) – Jun’ichi Watanabe

Đối với nhiều người Việt Nam, tác phẩm Đèn không hắt bóng (còn gọi là Vô Ảnh Đăng) vốn không xa lạ gì qua bản dịch của Cao Xuân Hạo. Tuy nhiên, trong các cuốn sách đã in, ta thường thấy tên tác giả là Dzunichi Watanabe – trong khi tìm thử trên Internet thì chỉ thấy toàn web tiếng Việt. Hình như phải viết là Jun’ichi Watanabe thì chính xác hơn. Cũng trong quá trình tìm trên mạng, tôi nhận thấy (dường như) tác phẩm này chưa có bản dịch ra tiếng Anh (?) nên cũng không rõ tựa tiếng Anh là gì.

Đó là câu chuyện về công việc, tình yêu của các nhân vật tại một bệnh viện tư ở Nhật Bản; xoay quanh nhân vật chính là bác sỹ Naoe – một con người có cá tính hơi lạ thường, lạnh lùng nhưng cũng rất đào hoa, một tài năng nhưng mang một bi kịch cá nhân với những khắc khoải xót đau. Những nhân vật khác cũng tạo nên một xã hội nho nhỏ với đa dạng tính cách & hoàn cảnh.

Đây là một trong những cuốn tôi đã rất say mê. Việc giới thiệu lại có lẽ mang tính cá nhân đôi chút, vì chắc hẳn có nhiều bạn đã đọc tác phẩm có cái tên tiếng Việt rất hay này.

Tải bản prc tại đây: http://conmotsach.com/books/den_khong_hat_bong.prc

Đọc online tại: http://conmotsach.com/books/denkhonghatbong/truyen.aspx.3.html

Tải pdf tại: http://conmotsach.com/books/den_khong_hat_bong.pdf