Tag Archives: Quảng Nam

Quê nội – Võ Quảng

Một trong những “khuyết điểm” của tôi là không đọc nhiều sách của các tác giả Việt Nam. Nhưng có một điều may mắn, những tác phẩm tôi đã đọc đa phần đều làm tôi thích thú. Riêng với Quê Nội của cố nhà văn Võ Quảng, cảm xúc còn vượt xa “thích thú”, khi nhỏ tôi đã đọc say sưa, và khi lớn (tức sắp già) tôi cũng vẫn mê đắm câu chuyện và chữ nghĩa của ông.

Quê Nội đôi khi được xem như “tự truyện” của Võ Quảng, bởi ông lấy những gì đã trải nghiệm trong tuổi thơ để viết nên câu chuyện ở làng quê xứ Quảng. Người ta cho rằng những nhân vật Cục, Cù Lao đâu phảng phất chính bản thân ông và những con người có thật ở quê ông thời ấy. (Có lẽ tương tự như Harper Lee với Giết Con Chim Nhại)

Bối cảnh của cuốn sách là vùng quê Quảng Nam giai đoạn Cách Mạng Tháng Tám. Tính chất phát của người dân, sự hồn nhiên của trẻ thơ đưa đến một góc nhìn thú vị về những biến cố lịch sử lúc đó. Cuốn sách viết cho thiếu nhi, nhưng đó không phải là đối tượng duy nhất. Ai cũng có thể cảm nhận được sự hấp dẫn theo cách của riêng mình.

Cuốn sách đã được dịch qua tiếng Pháp, và dịch giả Alice Kahn cho biết bà còn thích Cục & Cù Lao hơn cả Tom Sawyer. Tựa đề Quê Nội là của một cuốn sách riêng biệt; nhưng Võ Quảng còn viết tiếp câu chuyện trong một cuốn khác là Tảng Sáng (vốn hay được gọi là Quê Nội phần 2).

Một thằng ở xóm dưới bỗng nổi cười lăn cười lóc:

– Bay nè! Tao gặp nó ngoài chợ. Ai đời, hì hì! Cái “dung” đậy cái nồi mà nó nói là cái vung. Cái trã nó gọi là cái trách. Có trách móc ai đâu. Hì, hì! Nó nói với bà bán nồi: Bán cho tôi cái vung để đậy cái trách. Bà bán nồi chịu chết, không biết nó nói cái chi chi, hì, hì! Đi “dề” nhà, nó nói đi huề nhà, hì hì! Nó uống nhiều nước mặn nên bị cứng lưỡi! – Nói đến đây nó ngã lăn xuống đất, ôm bụng cười rũ rượi.

Một đứa khác phụ hoạ:

– Nó chẳng biết mốc gì cả. Hôm qua tao lại chỗ nó. Nó lấy tay đánh đốp, đập chết con muỗi. Nó lượm con muỗi đem ra sân ngắm nghía như một con gì lạ. Thấy người ta ăn nhộng, nó sợ mất máu. Nó nói là ăn sâu.

Một thằng khác chép miệng tiếc rẻ:

– Uý! Nhộng ngon vậy mà không biết ăn! Nó ăn cái chi?

– Tao thấy nó mua đường với mắm cái.

– Uý mẹ ơi! Kinh lắm! Ăn đường với mắm cái phải oẹ ra hết!

Một vài đứa khạc nhổ rồi nôn oẹ như chính mình vừa ăn đường trộn với mắm cái. 

Tải bản prc của Phần 1: http://conmotsach.com/books/que_noi.prc

Tải bản prc của Phần 2: http://conmotsach.com/books/tang_sang.prc