Tag Archives: Nguyễn Nhật Ánh

[info] Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh – Nguyễn Nhật Ánh

Ghi chú: Những bài bắt đầu bằng [info] là thông tin cơ bản về những cuốn sách đáng chú ý nhưng chưa có bài giới thiệu trên ConMotSach.com, nhằm mục đích tra cứu và hầu như không có phần tóm tắt nội dung.

Nhà xuất bản: NXB Trẻ

Số trang: 380

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13 x 20 cm

Ngày xuất bản: 12 – 2010

Trọng lượng: 374 gram

Giá bìa: 82.000 VNĐ

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh

Nhà văn Nguyễn Nhậtt Ánh đã quá quen thuộc với bạn đọc thiếu niên, thiếu nhi mà không cần kể tên các cuốn sách. Ông từng viết tập truyện trào phúng “Cổ tích cho người lớn”. Và lần này, ông bất ngờ viết về tuổi thơ, tất nhiên là dành cho… người lớn đọc. Tác phẩm này được đón chào khá nồng nhiệt và được nhiều lời khen.

Một cuốn sách nhỏ, mỏng, dí dỏm và hoài cổ. Chỉ những ai đã từng có tuổi thơ và muốn nhớ lại quãng đời hồn nhiên đó, mới thích đọc và sẽ thích đọc. Thủ pháp viết hơi giống cuốn “Cô gái đến từ hôm qua”, đan xen lồng vào nhau giữa hai câu chuyện của hai thời điểm: con nít và người lớn. Giọng văn vẫn hài hước, đối thoại nhiều, ít lên gân triết lý. Khi đọc, tôi có cảm tưởng Nguyễn Nhật Ánh viết cuốn này không phải “vận công” nhiều, tức đơn giản là kể lại một thời thơ ấu của ông, bạn bè ông, cộng chút hư cấu chút suy tư.

Đây không phải truyện giải trí đơn giản, nhưng cũng không để lại nhiều trong độc giả. Nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng tác giả đã kéo người đọc lên chuyến tàu đi ngược về quá khứ, ngược về tuổi thiếu nhi trong sáng và nghịch ngợm. Và chắc nhà văn cũng chỉ mong có thế. Bởi cuốn sách ít chứa đựng những thông điệp để suy tư, dẫu thấy thật hay khi đọc từng trang sách. Đề tài này không mới, nhưng vì người đọc là người lớn nên sẽ có chút “khó tính” hơn độc giả nhí.

Nói gì thì nói, “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” vẫn phải có mặt trên giá sách của gia đình, nhất là các ông bố bà mẹ có con còn đang tuổi thiếu nhi.

Tham khảo bản ebook: http://ConMotSach.com/books/cho_toi_xin_mot_ve_di_tuoi_tho.pdf

Còn chút gì để nhớ – Nguyễn Nhật Ánh

Truyện Nguyễn Nhật Ánh như tôi đã nhắc trong bài giới thiệu Cô gái đến từ hôm qua, vốn có vui có buồn, và một trong những câu chuyện “buồn” mà tôi thích là cuốn Còn chút gì để nhớ.

Bản thân cốt truyện có thể khá giống với cuộc sống thật nhiều bạn trẻ hiện nay. Nhân vật “tôi” trong sách là chàng trai lặn lội từ miền quê xa xôi vào đất Sài Gòn để thi và học Đại học. Và rồi gặp mấy chị em nhà hàng xóm ở nơi anh chàng trú ngụ. Trong đó có cô bé Quỳnh – xinh đẹp và trong sáng.

Rõ ràng, chúng ta thấy câu chuyện không có gì mới mẻ, nhưng cái hay nằm ở tình tiết sinh động và rất thực, nằm ở tâm trạng của những người lần đầu bước chân vào mảnh đất của rung động tình cảm. Cô bé trong truyện đã yêu một cách rất hồn nhiên, mà cũng hời hợt và vô tâm. Nhân vật chính – người kể chuyện – đã yêu và mãi yêu hình bóng của một người con gái đã khiến con tim trai trẻ lần đầu biết sung sướng và đau đớn.

Không chỉ vậy, cuốn sách còn có những tình yêu và tình bạn khác, cũng rất đời thực, khiến cho câu chuyện không còn mang dáng dấp hư cấu nữa. Kết thúc câu chuyện là dấu lặng sâu lắng cho độc giả, một giây phút nào đó, hoài niệm về những buồn vui của mối tình đầu.

Tải bản pdf tại: http://conmotsach.com/books/con-chut-gi-de-nho.pdf

Cô gái đến từ hôm qua – Nguyễn Nhật Ánh

Tên tuổi Nguyễn Nhật Ánh thì ai cũng biết rồi. Truyện của ông thì rất nhiều, đa phần là sách cho tuổi học trò và trẻ con. Tôi đã gặp nhiều bạn là “fan” của ông. Riêng tôi thì chỉ đọc một it cuốn. Theo cá nhân tôi (vốn không có gì để cân đo) thì trong thể loại “buồn” cuốn Còn chút gì để nhớ là xuất sắc nhất, còn “vui” thì hay nhất chính là cuốn Cô gái đến từ hôm qua.

Với lối kết cấu hai phần song song, một bên là hiện tại, một bên là quá khứ, nhân vật “tôi” kể lại tình cảm với hai cô bạn ở hai quãng đời khác nhau. Tương tự như kết luận của nhà văn Đoàn Thạch Biền trong truyện ngắn Hồng Hà: con trai càng lớn càng ngu – nhân vật của Nguyễn Nhật Ánh cũng đầy “quyền lực” với con gái lúc còn… nhóc, và “mất giá” thê thảm khi ở tuổi trung học.

Câu chuyện chỉ có vậy, nhưng ngòi bút của tác giả đã tạo nên những tình tiết vui nhộn, rất đặc trưng của từng lứa tuổi. Kết cục câu chuyện… thì xin các bạn tự đọc nhé. Xin trích một đoạn tôi nhớ hoài:

Mới gặp nó lần đầu tiên, không có chuyện gì để nói, tôi ậm à ậm ừ một hồi rồi hỏi :

– Mày tên gì vậy ?

Nó đáp lí nhí :

– Tiểu Li .

Tôi cười hì hì :

– Tiểu Li là đi tiểu vô trong ly hả ?

Tải bản pdf tại: http://conmotsach.com/books/co_gai_den_tu_hom_qua.pdf