Tag Archives: Nguyễn Ngọc Thuần

Một thiên nằm mộng – Nguyễn Ngọc Thuần

Đây là cuốn sách đầu tiên tôi đọc của Nguyễn Ngọc Thuần, rất tình cờ và vô tình. Và thật bất ngờ, ngay từ những trang đầu, giọng văn trong trẻo và nhẹ nhàng đến lạ lùng đã cuốn hút tôi. Một tác phẩm dành cho trẻ con, nhưng có lẽ dành cho người lớn muốn đọc về trẻ con thì đúng hơn.

Giọng văn Nguyễn Ngọc Thuần tôi đã có lần giới thiệu trong bài về cuốn Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ; cho nên cũng không cần nhắc lại nữa. Câu chuyện cũng không nên kể lể cốt truyện ra đây, vì bản thân nó chỉ là lời kể của một chú nhóc về một khoảng thời gian nào đó trong tuổi thơ của cậu. Cuốn sách này là để đọc, để uống từng câu từng chữ, và để sống lại một thời con nít yêu thương và mơ ước.

Thật đáng đời cho những kẻ không chịu nằm mơ. Trong giấc mơ cũng có thể đi được vậy, vậy mà chẳng ai chịu đi trong mơ. Trong giấc mơ đôi khi còn được bay nữa chứ.

Những lời của cậu bé thật đúng là trẻ thơ, nhưng lại chứa đựng những bài học cho người lớn.

Em nhớ có lần anh Toàn nói với em rằng, có những người đi lạc trong giấc mơ bởi họ ngủ quá nhiều. Ngủ đến độ họ không thoát khỏi giấc mơ được nữa. Sáng nào mẹ họ cũng gọi họ dậy nhưng họ vẫn cứ mơ. Giống như họ đã đi vào khu rừng quá sâu đến độ quên đường về. Họ bị những giấc mơ mới lấp lối đi. Rồi họ lục trong giấc mơ cũ đường về. Càng lục họ càng lạc, họ càng gặp những giấc mơ cũ hơn nữa. Cuối cùng họ gặp lại giấc mơ cũ lúc họ còn con nít, vì là con nít nên họ cũng quên luôn vì ham chơi. Thật là tuyệt vời.

Tải pdf tại: http://conmotsach.com/books/mot_thien_nam_mong.pdf

Tải prc tại: http://conmotsach.com/books/mot_thien_nam_mong.prc

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ – Nguyễn Ngọc Thuần

Đây là cuốn thứ hai của Nguyễn Ngọc Thuần mà tôi đọc. Cuốn đầu tiên là Một thiên nằm mộng, trong một dịp rất tình cờ. Nhưng cái sự tình cờ may mắn ấy đã giúp tôi khám phá được một tác giả Việt Nam (mà tôi vốn chỉ thích đọc tác giả nước ngoài) có giọng văn lạ. Dễ thương. Trong veo trong vắt.

Đó chỉ là những mẩu chuyện nho nhỏ của một chú bé kể về chính mình, về cuộc sống xung quanh rất gần gũi, bình dị mà cũng chứa đựng cả một thế giới lạ lùng và thú vị. Nếu có ai đòi hỏi tôi phải tóm tắt cốt truyện của cuốn sách mỏng (thật tiếc là không dày hơn) ấy, thì tôi đành lắc đầu thua cuộc. Nhưng dù vậy, tôi vẫn mong các bạn hãy tìm đọc, bởi không phải tác giả nào cũng có giọng văn khiến ta nhớ, và không phải cuốn sách nào cũng làm ta xao xuyến hoài nhớ về tuổi thơ, cũng như mơ về một thế giới bình yên.

Đó không phải là cuốn sách có nội dung vui vẻ. Nó chứa đựng sự hồn nhiên khôn xiết của cậu bé, cả những câu chuyện buồn thật buồn quanh một quãng ngắn của cuộc đời cậu nhỏ. Nhưng bao trùm hơn hết là sự trong trẻo đến lặng người của từng lời kể.

Một điều đáng tiếc của cuốn sách: (may mắn) là cách làm của nhà xuất bản Trẻ (tôi vốn thích NXB này). Đó là lời giới thiệu trích từ một blog nào đó được in ở bìa cuối. Tôi không trách blogger nọ, vì họ viết cảm nhận, suy nghĩ của riêng họ; nhưng người biên tập của NXB hết sức vô trách nhiệm khi bê nguyên xi những lời vu vơ ấy vào đặt trang trọng ở bìa sau, khiến cho một cuốn sách hồn nhiên thơ ngây suýt bị vấy bẩn bởi những từ ngữ hết sức vô duyên và thiếu hhiểu biết.

Nhưng may thay đó lại chẳng phải là một phần của tác phẩm. Bỏ qua điều ngớ ngẩn ấy, ta sẽ thấy vui sướng khi đọc một cuốn sách như vậy. Tôi lập tức đi tìm thêm sách của Nguyễn Ngọc Thuần, nhưng tiếc là chưa gặp đựoc. Hẹn một dịp khác vậy. Chắc chắn là thế.

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/vua_nham_mat_vua_mo_cua_so.prc hoặc http://www.conmotsach.com/books/vua_nham_mat_vua_mo_cua_so.pdf