Tag Archives: mèo

Bộ truyện Doraemon (ドラえもん) – Fujiko F. Fujio & Fujiko A. Fujio

Năm 2008, chính phủ Nhật Bản đã chọn Doraemon làm đại sứ hoạt hình chính thức của Nhật Bản. Thế nhưng trước đó 15 năm, danh hiệu này đã được giới thiếu nhi Việt Nam trao tặng không chính thức cho chú mèo máy thông minh kia, khi mà loạt truyện tranh Đôrêmon do NXB Kim Đồng giới thiệu đã lập tức “làm mưa làm gió” trong thị trường đọc của giới học sinh, khiến cho ngày thứ Ba – ngày có tập truyện mới phát hành, trở nên ngày được chờ đón nhiều nhất trong tuần.

 Thật ra hình ảnh Doraemon đã xuất hiện ở Việt Nam tử trước đó khoảng 10 năm, trên những mẫu decal nhỏ “tặng kèm” với những viên kẹo chewing gum xinh xẻo do Thái Lan sản xuất cũng mới vừa được giới thiệu với giới trẻ Việt Nam. Vào thời điểm đó, Doraemon và 5 anh em siêu nhân Power Rangers là những nhân vật xuất hiện nhiều nhất trên những miếng decal này. Và một cách nghiễm nhiên, những ai có chú ý đến chú mèo máy tròn vo kỳ cục này cũng cho rằng đó là một nhân vật siêu anh hùng, siêu hành động của văn hóa phương Tây.

Mãi cho đến khi cầm trên tay những cuốn truyện tranh xinh xắn và vẫn chưa có bản quyền do NXB Kim Đồng làm liều theo một cách ‘rất Việt Nam”, giới trẻ Việt Nam mới thật sự biết Doraemon và nhóm bạn học sinh Nhật Bản kia thật ra là những ai.Để rồi  gần như ngay lập tức, một cơn “Đôrêmonmania” nổ ra. Dư chấn của cơn sốt hóa rồ này vẫn còn đến ngày nay, trong tâm thức của một thế hệ mà tuổi thơ của họ đã trải qua giai đoạn mà Việt Nam đang trên đường hòa nhập vào thế giới truyện tranh thế giới, hay chính xác hơn, thế giới Manga.

Đến ngày nay, Doraemon vẫn chiếm vị trí độc tôn trong những bộ truyện tranh Nhật Bản được yêu thích nhất ở Việt Nam và trên toàn thế giới. Thật khó có thể giải thích được vì sao Doraemon được yêu mến đến thế. Một ý tưởng sáng tác độc đáo được phát triển một cách khoa học; những cốt truyện chặt chẽ được đầu tư cả về chiều sâu ý tưởng lẫn những chi tiết nhấn đắt giá; những tình tiết gay cấn hấp dẫn đan xen với những tình huống hài hước tự nhiên. Những nét vẽ điêu luyện và thậm chí sự gợi cảm cũng được trưng dùng khi cần thiết. Tất cả những điều này đều có thể tìm thấy ở những bộ truyên tranh Nhật Bản xuất sắc khác. Nhưng Doraemon vẫn khác tất cả.

Có lẽ đó là do hiệu ứng “lần đầu tiên”. Trong lần đầu tiên này, NXB Kim Đồng lại lựa chọn “sản phẩm số một” của một trong những nền văn hóa truyện tranh hàng đầu thế giới, vì vậy hiệu ứng để lại thật sâu đậm và khó mà diễn tả thành lời. Những cái tên Nôbita, Chaien và Xêkô đã trở thành một dạng tính từ mô tả những đức tính mà ai-cũng-biết-đó-là-gì. Gần đây, khi bộ Doraemon được tái bản lần mới nhất theo cách trình bày đúng như nguyên tác (truyện được in từ sau ra trước, tranh được bố cục từ trái qua phải, và do đó tránh được “hiệu ứng thuận tay trái” thường thấy ở những bộ manga dịch), các nhân vật đã được trả lại tên gốc của mình, bao gồm Nobi Nobita, Minamoto Shizuka, Goda Takeshi aka Gian, Honekawa Suneo, Dekisugi Hidetoshi,… Đó là một bước tiến về lý, khi chúng ta đã có ý thức tôn trọng nguyên tác và phải hiểu rằng thật ra không ai có quyền thay đổi tên họ, ngày tháng, sự kiện… của một tác phẩm mà không có sự đồng ý của tác giả. Nhưng đó cũng là một bước lùi về tình, khi mà những cái tên “lạ hoắc” trên khó mà gợi lại được những cảm xúc êm đềm của những Đôrêmon, Nôbita, Xuka, Chain, Xêkô và Đêkhi đến từ quá khứ của ngày hôm qua.

Chuyện con mèo dạy hải âu bay (Historia de una gaviota y del gato que le enseno a volar / Story Of A Seagull And The Cat Who Taught Her To Fly) – Luis Sepúlveda

Có những khoảng thời gian tôi ít đọc sách, chỉ chọn những cuốn mỏng mỏng và được giới thiệu trước. Đây là một trong những cuốn như thế, và thật may mắn, lại là cuốn sách rất hay mà bạn sẽ không bao giờ tiếc khi đã đọc. Trước đó, thật tình mà nói thì tôi chưa biết nhà văn Luis Sepúlveda qua tác phẩm nào cả.

Một cuốn truyện mỏng dành cho thiếu nhi, nhưng tôi tin là người lớn cũng sẽ đọc nó ngấu nghiến. Bởi cái giọng văn trong trẻo và nhẹ nhàng, bởi các chi tiết tự nhiên mà thấm đẫm yêu thương. Câu chuyện chẳng có gì to tát, chỉ là thời gian ngắn ngủi của một chú hải âu bất hạnh bị mất mẹ, rồi được một con mèo to béo cưu mang. Zorba – con mèo ấy, cùng bạn bè của nó, đã nuôi nấng, dạy dỗ và nhất là, huấn luyện cho chú hải âu biết bay như thế nào, quả là tình huống thú vị. Nhưng cái thú vị nhất của cuốn sách không phải ở cốt truyện, mà ở cách từng nhân vật thể hiện cá tính của mình, và trên hết, là tình yêu thương các con vật dành cho nhau.

Một thế giới tưởng tượng mà rất thật, với những con vật đang sống cùng con người. Một xã hội thu nhỏ với đầy đủ tốt xấu ghét thương. Một thông điệp về giáo dục: hãy dạy con trẻ trở thành chính bản thân chúng. Một bài học về việc giữ lời hứa.

Và tất nhiên, đó là câu chuyện nhỏ của một con mèo nào đó ở một nơi nào đó, trên thế giới này. Tôi tin là hàng đêm vẫn có hàng nghìn câu chuyện như vậy diễn ra trong tưởng tượng của trẻ thơ.

Tham khảo bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.prc 

hoặc http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.pdf

Kafka bên bờ biển (海辺のカフカ /Kafka on the Shore) – 村上春樹 (Haruki Murakami)

Tôi đọc Haruki Murakami một mạch hai cuốn, đầu tiên là Biên niên ký chim vặn giây cót  mà tôi đã giới thiệu, tiếp theo chính là Kafka bên bờ biển, bản dịch của Dương Tường.

Cũng như cảm giác khi đọc cuốn trước, lần này tôi cũng… không thích lắm, với cùng một lý do: yếu tố siêu hình hơi nhiều. Nhưng đây là tác phẩm đạt giải thưởng văn học Franz Kafka, và được khen ngợi ở nhiều nước, nên có lẽ bạn đọc sẽ không thất vọng với nó. Bản thân tôi vẫn tự cho rằng Rừng Nauy xuất sắc hơn.

Cuốn sách có hai tuyến truyện khác nhau, lần lượt đan xen cho đến gần cuối truyện thì có sự giao thoa. Một tuyến là chuyện kể của cậu bé 15 tuổi Kafka Tamura, ám ảnh bởi sự lìa xa của mẹ và chị gái, bởi lời nguyền của người cha (giống hệt “mặc cảm Oedipus” – mày sẽ giết cha và ngủ với mẹ), đã bỏ nhà đi. Tuyến thứ hai kể về ông già kỳ lạ Satoru Nakata, biết nói chuyện với mèo, không biết đọc và có thể tạo ra những chuyện lạ lùng như cơn mưa cá…

Những nhân vật khác, có vẻ “hiện thực” hơn, là Miss Saeki và Oshima làm việc ở thư viện, hay Sakura  – cô gái giúp đỡ Kafka, tạo nên những mắc xích khác khiến câu chuyện “dường như” đi dần vào quỹ đạo của lời nguyền. Nói “dường như” là vì tác giả không tạo ra khẳng dịnh nào cả, chỉ là những giả định của nhân vật hoặc người đọc. Bên cạnh đó, còn có những nhân vật huyền bí như Johnnie Walker (giống tên loại rượu), Colonel Sanders (giống tên người sáng lập chuỗi KFC), và những con mèo Goma, Mimi, Okawa,.. tạo cho câu chuyện những tình huống phi lý, huyễn hoặc.

Tôi thích truyện khoa học giả tưởng như của J.Verne hay A.Belyaev, thích truyện tưởng tượng như Harry Potter; nhưng vẫn chưa mê được loại siêu thực của Haruki Murakami. Hay có lẽ cần thêm tuổi đời và trải nghiệm, cũng như thêm kinh nghiệm đọc sách?

Sẽ khó mà tóm tắt cốt truyện của Kafka bên bờ biển, bởi cái nổi bật của tác phẩm là diễn biến nội tâm của nhân vật, của những thông điệp chìm ẩn trong các biến cố kỳ dị và lạ thường. Bản ngã con người, được nhà văn thể hiện thông qua nhiều phương cách. Dù vậy, tôi có cảm giác hình như tác giả cũng chưa có ý đưa ra một thông điệp giải quyết vấn đề gì, mà chỉ nêu ra những tồn tại trong tâm hồn & tiềm thức của những con người sống trong xã hội hiện đại với vòng xoáy kinh khủng của nền công nghiệp.

Điều lớn mà tôi nhận thấy qua tác phẩm này chính là sự cô đơn, bế tắc của con người trong con đường đi tìm bản chất của mình. Điều này cũng có trong Rừng Nauy, nhưng ở đó là cô đơn của lớp trẻ; còn ở đây, là sự cô đơn toàn diện, cô đơn ngay cả trong gia đình, hàng xóm, cô đơn với quá khứ và tương lai.

Một câu hỏi thêm, phải chăng những tác phẩm lớn hầu như đều bi kịch? Và, những cuốn sách ấy, chúng ta càng thấm nhiều hơn khi đọc đi đọc lại?

Tải bản tiếng Việt tại: http://conmotsach.com/books/kafka_ben_bo_bien.prc