Tag Archives: Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ (笑傲江湖) – Kim Dung (金庸 / Jin Yong)

tieu ngao giang hoTôi được nghe kể, trong một cuộc thăm dò vui, người ta hỏi cuốn sách nào bạn muốn đem theo nếu bị lọt vào hoang đảo. Một trong những đáp án có nhiều người chọn, chính là Tiếu Ngạo Giang Hồ. Tôi có quen biết nhiều “cao thủ” về sách truyện kiếm hiệp, và quả thật hơi e dè khi viết bài giới thiệu này, vì dù tôi rất mê tác phẩm này, nhưng tôi chưa chắc hiểu nó, sành nó và kể cả mê nó bằng họ. Tuy vậy, nếu vẫn có người cho rằng “truyện chưởng” chỉ là để giải trí, là vô bổ thì tôi vẫn dám lớn tiếng thành thật khuyên nên đọc Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung.

Cũng khó khẳng định đây là bộ truyện hay nhất của tác giả, nhưng với tôi (và có thể sẽ với nhiều người nữa) nó chính là tác phẩm đưa tôi vào thế giới truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Trước đó, tôi có đọc qua vài cuốn “vô danh” khác, và quả thật, nó chỉ để giết thời gian, với mô-típ “rơi xuống vực, lượm bí kíp, gặp quới nhân, thành cao thủ, trả thù… đời”. Bạn đừng tưởng đọc Kim Dung sẽ không có những điều ấy. Tiếu Ngạo Giang Hồ cũng có hết, nhưng những chi tiết không còn khiến ta ngán ngẩm, mà lại trở thành phương tiện để chuyển tải những thông điệp, những câu chuyện hấp dẫn mà tác giả muốn kể cho chúng ta nghe.

Tôi gọi là “bộ truyện” bởi vì đây là “võ hiệp kỳ tình trường thiên tiểu thuyết”. Nếu đọc bản dịch mới do Phương Nam ấn hành sẽ là 10 cuốn dày. Mua cũng sợ tốn tiền, nhìn cũng ngán đọc, và khi đã đọc thì sợ ảnh hưởng sức khỏe, thời gian, cuộc sống vì bị nó cuốn vào không gấp sách lại được! Tôi chưa đọc bản dịch mới, nhưng thử lướt sơ qua tôi không thích lắm cách xưng hô của các nhân vật. Tôi vẫn thích kiểu “huynh đệ tỷ muội” vì nghe “có mùi kiếm hiệp” hơn. Và tôi giới thiệu là dựa trên bản dịch cũ của dịch giả Hàn Giang Nhạn.

Lệnh Hồ Xung – anh chàng lãng tử – là nhân vật trung tâm của bộ truyện, có một quãng đời thăng trầm đến độ lạ lùng. Từ một đại đệ tử của phái Hoa Sơn, một “danh môn chính phái”, bị đuổi khỏi sư môn, bị hàm oan, bị xem là “bàng môn tả đạo”, rồi lại trở thành đại cao thủ của võ lâm, thành nhân vật phe “ma giáo” và sau lại là Chưởng môn của phái toàn… ni cô. Xuyên suốt những đau khổ, vui sướng, tủi nhục, gian nan ấy của gã lãng tử, là những nhân vật đủ loại, là những biến cố khôn lường, là những tình cảm rất sống động của cuộc sống thật. Câu chuyện của Lệnh Hồ Xung không phải là câu chuyện của một người nhờ cơ duyên mà thành đệ nhất võ lâm, cũng không phải là câu chuyện của chính thắng tà, thiện thắng ác, không phải về cuộc truy tìm bí kíp võ thuật, không phải về tranh giành ngôi minh chủ; mà là câu chuyện của những con người với tình yêu, với tham vọng của họ.

Có quá nhiều tuyến nhân vật đặc sắc trong bộ truyện dài này. Những cái tên mà người đọc không thể quên. Những bóng hình phụ nữ quanh đời gã lãng tử: Nhậm Doanh Doanh – con gái cựu giáo chủ “Ma Giáo”, Nhạc Linh San – cô gái tưởng chừng đẹp đôi với Lệnh Hồ Xung, Nhạc phu nhân – sư mẫu cũng như bà mẹ hiền, và cả tiểu ni cô còn vương chút bụi trần Nghi Lâm; họ đã khắc họa nên những cung bậc của yêu thương, của oán giận, của thù ghét, của tha thứ và hy sinh. Những nhân vật cổ quái nhưng rất thú vị và ấn tượng, như Mạc Đại tiên sinh, Đào Cốc lục tiên, Bình Nhất Chỉ… Những nhân vật chính nghĩa như Phương Chứng đại sư, những nhân vật phản diện như Dư Thương Hải,… Hầu như nhân vật nào cũng có dấu ấn riêng và khiến độc giả thích thú theo dõi. Và, ấn tượng hơn nữa chính là những kẻ tưởng chính mà tà như ngụy quân tử Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi,…  Khi viết đến đây, tôi mới thấy quả thực không nên liệt kê nữa, vì còn quá nhiều những cái tên làm hao giấy mực của những người mê truyện Kim Dung.

Chính những tham vọng muốn độc chiếm bí kíp võ lâm, muốn lên ngôi cao thủ đệ nhất, đã đẩy nhiều nhân vật vào vòng xoáy tranh đoạt với vô số âm mưu thủ đoạn. Nó giống như bức tranh khắc họa các chính khách đủ loại mà thời nào cũng có. Chính cái tôi quá lớn đã dẫn đến nhiều hành động càn rỡ để thỏa mãn lối sống hay mong ước cá nhân. Chính những tình cảm trai gái dù sâu nặng hay hời hợt đã đưa các nhân vật vào ma trận bi kịch. Cũng có những hiểu lầm, nhưng oan trái, nhưng nặng nề hơn hết vẫn là tâm địa tàn nhẫn của nhiều người trong chốn giang hồ.

Người ta đã viết nhiều về tác phẩm này, mổ xẻ nó về âm nhạc, võ thuật, ẩm thực, nhan sắc, lịch sử,… Cả những nhân vật thoáng qua nhưng Phong Thanh Dương, Khúc Dương, Lưu Chính Phong cũng được tận tình nghiên cứu và bàn luận. Với bản thân tôi, điều đọng lại lớn nhất qua thiên truyện này chính là: sự mong manh và trộn lẫn giữa chính và tà. Cuộc sống đầy màu sắc, đầy hình dạng. Trong chính có tà, trong tà có chính. Chính không hẳn chính mà tà chẳng hẳn tà. Sợi chỉ xuyên suốt của tác phẩm không phải bí kíp Tịch Tà Kiếm Phổ, mà chính là khúc nhạc Tiếu Ngạo Giang Hồ do hai cao thủ của hai phe tà – chính tạo ra trong cơn say của tình bạn và nghệ thuật.

Tôi không đủ sức để bình luận bộ truyện này, cũng không thể kể tên hết những nhân vật ưa thích dù rất hào hứng, không đủ thời gian để nhấn mạnh triết lý “vô chiêu thắng hữu chiêu”,… Tôi chỉ đơn giản muốn giới thiệu và mời bạn hãy đọc nếu chưa làm điều đó. Đây là một trong những cuốn ít ỏi mà tôi đọc đi đọc lại nhiều lần, thậm chí cả việc đọc cho người khác nghe. Tất nhiên, đây là cuốn thuộc nhóm “Kiếm hiệp”, nhưng tôi ít quan tâm đến bí kíp, đến võ công, đến cao thủ,… Với tôi, đây là sách về phiêu lưu, về tình yêu, tình bạn, tình thâm, về nghĩa khí, về lòng người và phận người.

Các bản ebooks tham khảo có tại: http://www.conmotsach.com/blog/?page_id=1443