Tag Archives: hồn nhiên

Còn chút gì để nhớ – Nguyễn Nhật Ánh

Truyện Nguyễn Nhật Ánh như tôi đã nhắc trong bài giới thiệu Cô gái đến từ hôm qua, vốn có vui có buồn, và một trong những câu chuyện “buồn” mà tôi thích là cuốn Còn chút gì để nhớ.

Bản thân cốt truyện có thể khá giống với cuộc sống thật nhiều bạn trẻ hiện nay. Nhân vật “tôi” trong sách là chàng trai lặn lội từ miền quê xa xôi vào đất Sài Gòn để thi và học Đại học. Và rồi gặp mấy chị em nhà hàng xóm ở nơi anh chàng trú ngụ. Trong đó có cô bé Quỳnh – xinh đẹp và trong sáng.

Rõ ràng, chúng ta thấy câu chuyện không có gì mới mẻ, nhưng cái hay nằm ở tình tiết sinh động và rất thực, nằm ở tâm trạng của những người lần đầu bước chân vào mảnh đất của rung động tình cảm. Cô bé trong truyện đã yêu một cách rất hồn nhiên, mà cũng hời hợt và vô tâm. Nhân vật chính – người kể chuyện – đã yêu và mãi yêu hình bóng của một người con gái đã khiến con tim trai trẻ lần đầu biết sung sướng và đau đớn.

Không chỉ vậy, cuốn sách còn có những tình yêu và tình bạn khác, cũng rất đời thực, khiến cho câu chuyện không còn mang dáng dấp hư cấu nữa. Kết thúc câu chuyện là dấu lặng sâu lắng cho độc giả, một giây phút nào đó, hoài niệm về những buồn vui của mối tình đầu.

Tải bản pdf tại: http://conmotsach.com/books/con-chut-gi-de-nho.pdf

Quê nội – Võ Quảng

Một trong những “khuyết điểm” của tôi là không đọc nhiều sách của các tác giả Việt Nam. Nhưng có một điều may mắn, những tác phẩm tôi đã đọc đa phần đều làm tôi thích thú. Riêng với Quê Nội của cố nhà văn Võ Quảng, cảm xúc còn vượt xa “thích thú”, khi nhỏ tôi đã đọc say sưa, và khi lớn (tức sắp già) tôi cũng vẫn mê đắm câu chuyện và chữ nghĩa của ông.

Quê Nội đôi khi được xem như “tự truyện” của Võ Quảng, bởi ông lấy những gì đã trải nghiệm trong tuổi thơ để viết nên câu chuyện ở làng quê xứ Quảng. Người ta cho rằng những nhân vật Cục, Cù Lao đâu phảng phất chính bản thân ông và những con người có thật ở quê ông thời ấy. (Có lẽ tương tự như Harper Lee với Giết Con Chim Nhại)

Bối cảnh của cuốn sách là vùng quê Quảng Nam giai đoạn Cách Mạng Tháng Tám. Tính chất phát của người dân, sự hồn nhiên của trẻ thơ đưa đến một góc nhìn thú vị về những biến cố lịch sử lúc đó. Cuốn sách viết cho thiếu nhi, nhưng đó không phải là đối tượng duy nhất. Ai cũng có thể cảm nhận được sự hấp dẫn theo cách của riêng mình.

Cuốn sách đã được dịch qua tiếng Pháp, và dịch giả Alice Kahn cho biết bà còn thích Cục & Cù Lao hơn cả Tom Sawyer. Tựa đề Quê Nội là của một cuốn sách riêng biệt; nhưng Võ Quảng còn viết tiếp câu chuyện trong một cuốn khác là Tảng Sáng (vốn hay được gọi là Quê Nội phần 2).

Một thằng ở xóm dưới bỗng nổi cười lăn cười lóc:

– Bay nè! Tao gặp nó ngoài chợ. Ai đời, hì hì! Cái “dung” đậy cái nồi mà nó nói là cái vung. Cái trã nó gọi là cái trách. Có trách móc ai đâu. Hì, hì! Nó nói với bà bán nồi: Bán cho tôi cái vung để đậy cái trách. Bà bán nồi chịu chết, không biết nó nói cái chi chi, hì, hì! Đi “dề” nhà, nó nói đi huề nhà, hì hì! Nó uống nhiều nước mặn nên bị cứng lưỡi! – Nói đến đây nó ngã lăn xuống đất, ôm bụng cười rũ rượi.

Một đứa khác phụ hoạ:

– Nó chẳng biết mốc gì cả. Hôm qua tao lại chỗ nó. Nó lấy tay đánh đốp, đập chết con muỗi. Nó lượm con muỗi đem ra sân ngắm nghía như một con gì lạ. Thấy người ta ăn nhộng, nó sợ mất máu. Nó nói là ăn sâu.

Một thằng khác chép miệng tiếc rẻ:

– Uý! Nhộng ngon vậy mà không biết ăn! Nó ăn cái chi?

– Tao thấy nó mua đường với mắm cái.

– Uý mẹ ơi! Kinh lắm! Ăn đường với mắm cái phải oẹ ra hết!

Một vài đứa khạc nhổ rồi nôn oẹ như chính mình vừa ăn đường trộn với mắm cái. 

Tải bản prc của Phần 1: http://conmotsach.com/books/que_noi.prc

Tải bản prc của Phần 2: http://conmotsach.com/books/tang_sang.prc

Cô gái đến từ hôm qua – Nguyễn Nhật Ánh

Tên tuổi Nguyễn Nhật Ánh thì ai cũng biết rồi. Truyện của ông thì rất nhiều, đa phần là sách cho tuổi học trò và trẻ con. Tôi đã gặp nhiều bạn là “fan” của ông. Riêng tôi thì chỉ đọc một it cuốn. Theo cá nhân tôi (vốn không có gì để cân đo) thì trong thể loại “buồn” cuốn Còn chút gì để nhớ là xuất sắc nhất, còn “vui” thì hay nhất chính là cuốn Cô gái đến từ hôm qua.

Với lối kết cấu hai phần song song, một bên là hiện tại, một bên là quá khứ, nhân vật “tôi” kể lại tình cảm với hai cô bạn ở hai quãng đời khác nhau. Tương tự như kết luận của nhà văn Đoàn Thạch Biền trong truyện ngắn Hồng Hà: con trai càng lớn càng ngu – nhân vật của Nguyễn Nhật Ánh cũng đầy “quyền lực” với con gái lúc còn… nhóc, và “mất giá” thê thảm khi ở tuổi trung học.

Câu chuyện chỉ có vậy, nhưng ngòi bút của tác giả đã tạo nên những tình tiết vui nhộn, rất đặc trưng của từng lứa tuổi. Kết cục câu chuyện… thì xin các bạn tự đọc nhé. Xin trích một đoạn tôi nhớ hoài:

Mới gặp nó lần đầu tiên, không có chuyện gì để nói, tôi ậm à ậm ừ một hồi rồi hỏi :

– Mày tên gì vậy ?

Nó đáp lí nhí :

– Tiểu Li .

Tôi cười hì hì :

– Tiểu Li là đi tiểu vô trong ly hả ?

Tải bản pdf tại: http://conmotsach.com/books/co_gai_den_tu_hom_qua.pdf

Vichia Maleev ở trường và ở nhà (Витя Малеев в школе и дома / Vitya Maleev at school and at home) – Николай Носов (Nikolay Nosov)

Đây là một trong những cuốn tôi đã đọc và mê tít trong thời thơ ấu của mình. Tất nhiên thời ấy không hề biết tên tác giả, và năm tháng quá xa khiến tôi lạc mất cuốn sách này. Sau này tôi mới biết nhà văn Nikolay Nosov cũng chính là tác phẩm quen thuộc “Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc”.

Cuốn “Michia Maleev ở trường và ở nhà” là một tác phẩm viết cho thiếu nhi, thiếu niên mà tất cả mọi người (dù tuổi nào) cũng nên đọc. Nhưng câu chuyện nho nhỏ, dí dỏm của cậu bé Michia khiến độc giả say mê theo dõi. Không có gì to tát trong các câu chuyện như vậy, nhưng lối viết thú vị, tâm lý và diễn biến rất hồn nhiên, cộng với những ý nghĩa nhẹ nhàng không hề cứng nhắc khiến nhiều phụ huynh chọn cuốn sách này vào danh sách muốn con mình sẽ đọc.

Hiện đã thấy tái bản cuốn này tại Việt Nam như hình bìa trên đây.

Tải bản tiếng Việt: http://conmotsach.com/books/vichia_maleev.prc (bản dịch không chính thức)

Bản tiếng Nga: http://conmotsach.com/books/vitya_maleev.html 

Bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/vitya_maleev.pdf

Một thiên nằm mộng – Nguyễn Ngọc Thuần

Đây là cuốn sách đầu tiên tôi đọc của Nguyễn Ngọc Thuần, rất tình cờ và vô tình. Và thật bất ngờ, ngay từ những trang đầu, giọng văn trong trẻo và nhẹ nhàng đến lạ lùng đã cuốn hút tôi. Một tác phẩm dành cho trẻ con, nhưng có lẽ dành cho người lớn muốn đọc về trẻ con thì đúng hơn.

Giọng văn Nguyễn Ngọc Thuần tôi đã có lần giới thiệu trong bài về cuốn Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ; cho nên cũng không cần nhắc lại nữa. Câu chuyện cũng không nên kể lể cốt truyện ra đây, vì bản thân nó chỉ là lời kể của một chú nhóc về một khoảng thời gian nào đó trong tuổi thơ của cậu. Cuốn sách này là để đọc, để uống từng câu từng chữ, và để sống lại một thời con nít yêu thương và mơ ước.

Thật đáng đời cho những kẻ không chịu nằm mơ. Trong giấc mơ cũng có thể đi được vậy, vậy mà chẳng ai chịu đi trong mơ. Trong giấc mơ đôi khi còn được bay nữa chứ.

Những lời của cậu bé thật đúng là trẻ thơ, nhưng lại chứa đựng những bài học cho người lớn.

Em nhớ có lần anh Toàn nói với em rằng, có những người đi lạc trong giấc mơ bởi họ ngủ quá nhiều. Ngủ đến độ họ không thoát khỏi giấc mơ được nữa. Sáng nào mẹ họ cũng gọi họ dậy nhưng họ vẫn cứ mơ. Giống như họ đã đi vào khu rừng quá sâu đến độ quên đường về. Họ bị những giấc mơ mới lấp lối đi. Rồi họ lục trong giấc mơ cũ đường về. Càng lục họ càng lạc, họ càng gặp những giấc mơ cũ hơn nữa. Cuối cùng họ gặp lại giấc mơ cũ lúc họ còn con nít, vì là con nít nên họ cũng quên luôn vì ham chơi. Thật là tuyệt vời.

Tải pdf tại: http://conmotsach.com/books/mot_thien_nam_mong.pdf

Tải prc tại: http://conmotsach.com/books/mot_thien_nam_mong.prc

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ – Nguyễn Ngọc Thuần

Đây là cuốn thứ hai của Nguyễn Ngọc Thuần mà tôi đọc. Cuốn đầu tiên là Một thiên nằm mộng, trong một dịp rất tình cờ. Nhưng cái sự tình cờ may mắn ấy đã giúp tôi khám phá được một tác giả Việt Nam (mà tôi vốn chỉ thích đọc tác giả nước ngoài) có giọng văn lạ. Dễ thương. Trong veo trong vắt.

Đó chỉ là những mẩu chuyện nho nhỏ của một chú bé kể về chính mình, về cuộc sống xung quanh rất gần gũi, bình dị mà cũng chứa đựng cả một thế giới lạ lùng và thú vị. Nếu có ai đòi hỏi tôi phải tóm tắt cốt truyện của cuốn sách mỏng (thật tiếc là không dày hơn) ấy, thì tôi đành lắc đầu thua cuộc. Nhưng dù vậy, tôi vẫn mong các bạn hãy tìm đọc, bởi không phải tác giả nào cũng có giọng văn khiến ta nhớ, và không phải cuốn sách nào cũng làm ta xao xuyến hoài nhớ về tuổi thơ, cũng như mơ về một thế giới bình yên.

Đó không phải là cuốn sách có nội dung vui vẻ. Nó chứa đựng sự hồn nhiên khôn xiết của cậu bé, cả những câu chuyện buồn thật buồn quanh một quãng ngắn của cuộc đời cậu nhỏ. Nhưng bao trùm hơn hết là sự trong trẻo đến lặng người của từng lời kể.

Một điều đáng tiếc của cuốn sách: (may mắn) là cách làm của nhà xuất bản Trẻ (tôi vốn thích NXB này). Đó là lời giới thiệu trích từ một blog nào đó được in ở bìa cuối. Tôi không trách blogger nọ, vì họ viết cảm nhận, suy nghĩ của riêng họ; nhưng người biên tập của NXB hết sức vô trách nhiệm khi bê nguyên xi những lời vu vơ ấy vào đặt trang trọng ở bìa sau, khiến cho một cuốn sách hồn nhiên thơ ngây suýt bị vấy bẩn bởi những từ ngữ hết sức vô duyên và thiếu hhiểu biết.

Nhưng may thay đó lại chẳng phải là một phần của tác phẩm. Bỏ qua điều ngớ ngẩn ấy, ta sẽ thấy vui sướng khi đọc một cuốn sách như vậy. Tôi lập tức đi tìm thêm sách của Nguyễn Ngọc Thuần, nhưng tiếc là chưa gặp đựoc. Hẹn một dịp khác vậy. Chắc chắn là thế.

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/vua_nham_mat_vua_mo_cua_so.prc hoặc http://www.conmotsach.com/books/vua_nham_mat_vua_mo_cua_so.pdf