Tag Archives: buồn

Trăm năm cô đơn (Cien Años de Soledad/100 Years of Solitude) – Gabriel Garcia Marquez

Cũng giống như những tựa đề “Dracula”, “Kỵ sỹ không đầu”,… tên sách “Trăm năm cô đơn” hẳn ai cũng từng nghe, còn thật sự đọc cuốn tiểu thuyết này thì chưa chắc. Tôi tình cờ đọc cuốn này khi còn đi học, và không thấm hết được, nhưng nhờ vậy, sau này tôi mới đọc lại (chắc vẫn chưa thấm hết được) và thấy quả thật đây là tác phẩm kinh điển và đồ sộ.

Khi in cuốn sách này, nhà xuất bản nào cũng phải cẩn thận kèm theo một bản sơ đồ phả hệ của các nhân vật, vốn trùng tên và rối rắm, để người đọc có thể theo dõi được. Các đời tiếp nối nhau của một dòng họ, với những biến cố riêng của từng thế hệ, đã tạo nên cốt truyện. Nhưng đó không phải là tất cả. Trăm năm cô đơn không phải là câu chuyện buồn thảm về một dòng họ; mà là một phần bức tranh xã hội với những bất hạnh khiến con người trở nên cô đơn hơn bao giờ hết, khiến những gia đình tự cô lập mình với bên ngoài hơn bao giờ hết.

Tôi chọn đọc tác phẩm này vì tò mò: nó đạt giải Nobel Văn chương năm 1982. Không thể phủ nhận đây là một cuốn sách hay, nhiều giá trị. Nhưng quả thật, cái không khí của nó đôi chỗ làm tôi hơi ngột ngạt, nặng nề. Không phải là một tiểu thuyết để đọc giải trí, không thể là tác phẩm để độc giả giết thời gian. Nói cách khác, đây là một tiểu thuyết xuất sắc, nhưng đọc nó sẽ khá mệt. Khi có thời gian để nghiền ngẫm và tư lự, nhưng không phải lúc đang chán chường hay… thất tình, hãy đọc Trăm năm cô đơn.

Tải bản tiếng Việt (prc) tại: http://conmotsach.com/books/tram_nam_co_don.prc 

Tải bản tiếng Anh (prc) tại: http://conmotsach.com/books/one_hundred_years_of_solitude.prc

Tải bản gốc tiếng Tây Ban Nha (pdf) tại:  http://conmotsach.com/books/100soledad.pdf

Với nhau, một ngày nào – Du Tử Lê

Đây là cuốn tiểu thuyết được chính tác giả yêu thích nhất trong các tác phẩm của mình. Tôi biết đến Du Tử Lê qua các bài thơ được phổ nhạc, và thật bất ngờ khi mua được cuốn sách cũ này. Một câu chuyện tình buồn, đầy những tâm tư khắc khoải, được kể qua lối viết tiếng Việt độc đáo, rất riêng. Một cô gái yêu một người đàn ông đã có gia đình và sống hết mình cho tình yêu đó. Những trang viết rất thật, rất đời làm cho câu chuyện thấm sâu vào người đọc. Bối cảnh Sài Gòn – Đà Lạt cũng làm cuốn tiểu thuyết trở nên gần gũi, cảm thấy như mỗi người đều có một chút gì trong câu chuyện đó.

Tôi nghĩ ngày nay chắc có rất ít người được đọc tác phẩm này, vì nó đã xuất bản đã rất lâu (trước 1975). Nhưng bi kịch trong đó dường như vẫn rất mới. Xung đột – tình yêu – gia đình – bè bạn – những vòng xoáy rất hiện thực nhưng cũng đầy chất thơ. Những chuyến xe đò, những quán cafe, chuyện cơm áo, cảnh đôi tình nhân đi chung trên xe máy,.. tất cả đều rất Việt Nam, rất Sài Gòn. Với một cách kể chuyện là lạ, không giống văn phong mà ta ngày ngày đọc trên báo chí.

Dù sao cũng là một cuốn về tình yêu và nỗi buồn không uổng công để đọc.