Tag Archives: bi kịch

Đồi Gió Hú (Wuthering Heights) – Emily Bronte

Đây là cuốn sách kinh điển của nền văn học Anh thế kỷ 19. Tác giả của nó – Emily Bronte – là người thứ hai trong số ba chị em gái nổi tiếng nhà Bronte đều viết sách (thật ra còn có hai người chị lớn nhưng đã sớm qua đời vì bệnh tật), trong đó có Charlotte Bronte với tác phẩm lừng danh Jane Eyre – được cho là tiểu thuyết hay nhất của họ. Sau này nhiều người đánh giá Đồi gió hú xuất sắc hơn, và bản thân tôi cũng thích cuốn này hơn.

Kết cấu của Đồi gió hú không theo kiểu tuần tự, mà là câu chuyện kể lại của vài nhân vật trong đó, chủ yếu là ông khách Lockwood – thực tế như một người dẫn chuyện – và bà quản gia Nelly Dean – người chứng kiến cuộc tình và cuộc đời thăng trầm của các nhân vật chính.

Đồi Gió Hú là tên địa danh nơi câu chuyện diễn ra (có bản dịch là Đỉnh Gió Hú). Mối tình nghiệt ngã giữa Heathcliff và Catherine chính là sợi dây xuyên suốt của toàn bộ tác phẩm. Heathcliff là con nuôi của ông Earnshaw – cha của Hindley & Catherine, cũng là chủ nhân khu đất gần Đồi Gió Hú. Heathcliff và Hindley thù ghét nhau, trong khi Heathcliff & Catherine ưa thích nhau.

Những biến cố sau đó đã tạo ra những bi kịch nối tiếp nhau của tình yêu, gia đình và cũng là bi kịch của những người sống đơn độc và buồn thảm ở gần Đồi Gió Hú. Catherine cưới Edgar Linton, khiến Heathcliff đau khổ và tuyệt vọng. Sau khi bỏ đi và tạo dựng được tài sản, Heathcliff quay trở về để trả thù. Thế hệ tiếp nối cũng phải gánh những nỗi đau do tình yêu và thù hận sinh ra, nhưng cuối cùng cũng hóa giải được sự khổ đau của thế hệ trước.

Toàn bộ câu chuyện diễn ra quanh một hai gia đình ở vùng đồng cỏ hoang vắng xứ Yorkshire nước Anh. Khung cảnh hẹp, lượng nhân vật cũng ít, nhưng bi kịch lại tạo ra quá lớn do tình yêu cuồng si, do cách đối xử với nhau tàn nhẫn giữa con người với nhau. Dù “quanh quẩn” với nhân vật và không gian như thế, nhưng tác phẩm có chiều sâu nhờ lối kể chuyện hấp dẫn, bối cảnh thời gian dài, tính cách nhân vật lạ lùng, khác biệt. Khép kín nhưng lại rất rộng mở.

Đây là tiểu thuyết duy nhất của Emily Bronte. Một năm sau khi xuất bản, bà qua đời vì bệnh tật. Bản thân bà và gia đình cũng sống ở Yorkshire. Các nhân vật của Đồi Gió Hú cũng nhiều người chết sớm vì bệnh tật. Hẳn là nhà văn đã ít nhiều đưa cuộc sống mà chính mình trải nghiệm vào tác phẩm.

Tải bản tiếng Việt: http://conmotsach.com/books/doi_gio_hu.prc

Tải bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/wuthering_heights.prc

Hậu Hồng Lâu Mộng – Hồ Nam

Tôi là một trong các fan lâu đời của đại tác phẩm Hồng Lâu Mộng. Như người Trung Hoa xưa đã nói:

“Khai đàm bất thuyết Hồng Lâu Mộng,
độc tận thi thư diệc uổng nhiên”

Tác phẩm đó khiến tôi say mê từ thuở nhỏ lần đầu xem Bảo Ngọc – Đại Ngọc trên TV cho tới những buổi chiều ngấu nghiến bộ truyện đen nhẻm mua lại từ tiệm sách cũ. Và cũng như bao người hâm mộ khác, tôi không thích 40 hồi cuối của Cao Ngạc viết thêm, và vì vậy, khi nghe một cô gái 27 tuổi viết lại đọan cuối, tôi mong chờ được cầm trong tay.

Hồ Nam là một cô gái trẻ có tài. Phần viết tiếp của cô khá đặc sắc với nhiều tình tiết mới lạ, những cuộc vui mới mang phong cách của Tào Tuyết Cần (ví như cuộc đua thuyền trong truyện mới viết khá hay) Nhưng câu chuyện của Hồ Nam cực kỳ thê thảm. Dường như cô dựa khá nhiều tình tiết chính vào kết cục bộ phim truyền hình năm 87. Cả nhà họ Giả chết chóc tang thương, tù hình lưu đầy, Câu chuyện còn thê thảm hơn bộ phim năm 87 (nói vậy để những ai đã xem phim hình dung ra kết thúc thê thảm đến chừng nào.) Đọc xong cảm giác của tôi là truyện hay nhưng khó có thể đọc lại vì quá đau thương tang tóc khiến người đọc càm thấy thê lương trầm uất. (Những ai đang gặp chuyện buồn chắc không nên đọc vì đọc xong dám đi tu luôn.) Người dịch truyện này chưa tốt, còn mắc nhiều lỗi văn phạm và chính tả. Nói chung là những ai hâm mộ truyện cũ cũng nên xem qua cho biết.