Tag Archives: bế tắc

Tử Cấm Nữ – Lư Tân Hoa

Trước khi giới thiệu quyển sách này, tôi có dạo một vòng một vòng trên mạng, và thấy khá nhiều nơi đã post nguyên cả cuốn lên, từng chương một, điều ít khi thấy với một tác phẩm “dày cộp” như thế. Phải chăng đây là cuốn tiểu thuyết rất hay?
Tôi đoán rằng, cuốn Tử Cấm Nữ được “ưu ái” như vậy, hơn hẳn so với một số kiệt tác kinh điển, là do nó mới và một phần nhỏ là do nó có đề cập đến chuyện tình dục, hay đúng hơn là chuyện “chỗ kín” của nhân vật nữ chính, kéo theo sự tò mò. Thật ra, không chỉ có “tình tiết sex” mà cả cuốn sách là câu chuyện xoay quanh số phận của một cô gái trẻ mang dị tật quái ác – bị “phong bế”, bị “bịt kín” – mà tác giả gọi là Thạch Nữ.

Lập tức có bạn sẽ hỏi: vậy phải chăng cuốn này thuộc loại “dâm thư”? Xin thưa rằng không, thậm chí ngược lại: đây là cuốn tiểu thuyết chính trị – xã hội, lồng trong câu chuyện bi kịch của một bộ phận vừa “xấu xa” vừa “cao quý” trong cơ thể phụ nữ (tùy nhìn nhận). Thậm chí có độc giả nam đã kêu lên rằng, đọc mấy chương thấy toàn nói về “cái đó” của cô gái vai chính nên “thấy ghê ghê” và.. gấp sách lại. Thật đáng tiếc, vì giá trị và ý nghĩa mà tácgiả muốn gửi gắm thì không chỉ ở mấy chương đầu!

Tuy nhiên, cá nhân tôi cũng cảm thấy tác giả đã hơi quá đà trong chuyện ẩn dụ, dù rằng phải công nhận chính sự quá đà ấy đã làm nên thành công cho tác phẩm. Nếu cô gái không bị “kín lối” ở nơi giúp nàng thành đàn bà, mà là bị tắt đường ruột, câu chuyện đã không chuyển tải được thêm một tầng nghĩa nữa (và cũng giảm một lượng bạn đọc mua sách vì.. tò mò).

Câu chuyện là lời kể của Thạch Ngọc – cô gái nữ sinh hoa khôi nhưng bất hạnh vì khiếm khuyết cơ thể: cô là một thạch nữ. Cô kể lại quá trình đi tìm phương cách để được “khai thông”, để được hạnh phúc. Tình cảm của cô dành cho những người đàn ông như thế nào, chuyển biến cơ thể ra sao, tâm trạng của từng giai đoạn cũng như mối quan hệ với một nhân vật khác cũng là thạch nữ – Doãn Hoa; tất cả được kể lại qua ngôi thứ nhất.

Xoay quanh nội dung như thế, theo tôi có thể thấy (1) câu chuyện của một cô gái (2) câu chuyện thay đổi quan niệm về tình dục của thanh niên Trung Hoa (3) câu chuyện chính trị của đất nước Trung Hoa. Có quá nhiều đoạn tác giả cho thấy rõ tâm trạng của Thạch Ngọc về cơ thể mình chính là tâm trạng của nhân dân về xã hội mà họ đang sống. Điều này khó mà nói rõ ra, ngay ở Trung Hoa và cả tại Việt Nam.
Một tác phẩm “thú vị”, nhưng hãy thận trọng khi đọc nếu bạn còn quá trẻ.

Tải bản prc về ở http://conmotsach.com/books/tu_cam_nu.prc 

Tải bản txt tại: http://conmotsach.com/books/tu_cam_nu.txt

Gatsby Vĩ Đại (The Great Gatsby) – F. Scott Fitzgerald

Khi Internet chưa phổ biến như hiện nay, việc chọn đọc cuốn sách gì chủ yếu là “truyền miệng” hoặc tin hay không vào lời giới thiệu đầu mỗi cuốn nếu có. Trong bối cảnh đó, tôi may mắn đã được một người bạn cho mượn cuốn Gatsby Vĩ Đại mà sau này tôi mới biết đó là tác phẩm kinh điển, được nhiều người say mê (trong đó có Bill Gates – một bộ óc lớn của thế kỷ này).

Bản thân tôi chưa từng biết nhiều về “thời đại jazz” – mà nhà văn Scott Fitzgerald mô tả trong tác phẩm của ông – trước khi đọc Gatsby Vĩ Đại. Câu chuyện được kể qua giọng của một nhân vật trong truyện, Nick Carraway, một thanh niên từ nơi khác đến New York và thành hàng xóm của người giàu có và bí hiểm tên Jay Gatsby. Từ đó, những nhân vật khác được giới thiệu, những tình tiết được mở ra, phác họa một bức tranh về xã hội lúc bấy giờ (theo tôi cũng không rõ ràng lắm) và nhất là chân dung của một thế hệ cô đơn, lạc loài và bế tắc.

Gatsby với tình yêu tuyệt vọng dành cho Daisy Fay Buchanan, với ý nghĩa mờ mịt của lý tưởng, đã tạo nên một cuộc sống ồn ào mà đơn côi. Nhân vật này chính là đại diện cho lớp thanh niên mất phương hướng trong một giai đoạn lịch sử như thế. Dù vậy, tình yêu luôn có chỗ đứng trong mọi hoàn cảnh. Có thể là hạnh phúc, cũng có thể là bất hạnh – nhưng tình yêu không dễ trôi qua mà không để lại vết tích của nó.

Bản dịch tôi đọc đã lâu (lại là sách mượn) nên không nhớ tên dịch giả (có lẻ là Hoàng Cường – theo kết quả tìm của Google), chỉ tiếc là cuốn đó dùng kiểu phiên âm tên nước ngoài mà tôi vốn không ưa. Gần đây, tôi thấy có hai bản dịch khác nhau trên giá sách, trong đó có cuốn lấy tựa là “Đại Gia Gatsby” (gây ra một cuộc tranh luận trên Internet).

Có thể viết nhiều hơn về tác giả cũng như kiệt tác The Great Gatsby, nhưng tôi vẫn cho rằng, một khi cuốn sách luôn có mặt trong những cuộc bình chọn tiểu thuyết hay nhất, hẳn phải có nhiều lý do. Và như vậy, việc tìm ra những lý do đó thuộc về người đọc.

Tải bản tiếng Việt (prc) tại: http://conmotsach.com/books/gatsby_vi_dai.prc

Xem bản tiếng Anh online tại: http://conmotsach.com/books/The_Great_Gatsby/The_Great_Gatsby.html 

hoặc bản txt tại http://conmotsach.com/books//the_great_gatsby.txt

Đèn không hắt bóng (Shiroi Kage?) – Jun’ichi Watanabe

Đối với nhiều người Việt Nam, tác phẩm Đèn không hắt bóng (còn gọi là Vô Ảnh Đăng) vốn không xa lạ gì qua bản dịch của Cao Xuân Hạo. Tuy nhiên, trong các cuốn sách đã in, ta thường thấy tên tác giả là Dzunichi Watanabe – trong khi tìm thử trên Internet thì chỉ thấy toàn web tiếng Việt. Hình như phải viết là Jun’ichi Watanabe thì chính xác hơn. Cũng trong quá trình tìm trên mạng, tôi nhận thấy (dường như) tác phẩm này chưa có bản dịch ra tiếng Anh (?) nên cũng không rõ tựa tiếng Anh là gì.

Đó là câu chuyện về công việc, tình yêu của các nhân vật tại một bệnh viện tư ở Nhật Bản; xoay quanh nhân vật chính là bác sỹ Naoe – một con người có cá tính hơi lạ thường, lạnh lùng nhưng cũng rất đào hoa, một tài năng nhưng mang một bi kịch cá nhân với những khắc khoải xót đau. Những nhân vật khác cũng tạo nên một xã hội nho nhỏ với đa dạng tính cách & hoàn cảnh.

Đây là một trong những cuốn tôi đã rất say mê. Việc giới thiệu lại có lẽ mang tính cá nhân đôi chút, vì chắc hẳn có nhiều bạn đã đọc tác phẩm có cái tên tiếng Việt rất hay này.

Tải bản prc tại đây: http://conmotsach.com/books/den_khong_hat_bong.prc

Đọc online tại: http://conmotsach.com/books/denkhonghatbong/truyen.aspx.3.html

Tải pdf tại: http://conmotsach.com/books/den_khong_hat_bong.pdf

Rừng Nauy (Norwegian Wood) – Haruki Murakami

 

Rung Nauy
Rung Nauy

   

Đâu đó trên Internet, có người nhận xét Rừng Nauy là.. dâm thư! Trời ạ. Hễ có tình dục trong truyện đêu là xấu hết sao?

Câu chuyện về tuổi trẻ,tình yêu, và sự cô đơn, được kể qua ngôi thứ nhất (chàng sinh viên Watanabe Toru). Đó là một câu chuyện đầy những cảm xúc khắc khoải, thể hiện sự bế tắc của một lớp trẻ trước nỗi cô đơn trong cuộc sống.

Tôi đọc cuốn này xong có cảm giác quen quen. Cuối cùng nghĩ ra là nó có gì đó giông giống Gasby Vĩ đại (The Great Gasby). Mà chính nhân vật trong truyện này cũng nhắc đến cuốn đó. Cũng là sự đơn độc, sự bế tắc của một thế hệ. Nhưng tình tiết khác nhau, bởi hai xã hội, hai thời đại khác nhau.

Chính từ tác phẩm này, tôi tìm đọc những cuốn khác của Haruki Murakami. Nhưng tôi chưa cảm được cái hồn của chúng. Kể cả chuyện liên quan đến sex cũng có vẻ hơi gượng ép, hơi khiên cưỡng. Nhưng trong Rừng Nauy thì không. Đó là một cuốn tiểu thuyết hay.

Hội chứng trầm cảm, dẫn đến bi kịch tự tử là một vấn nạn trong xã hội Nhật Bản thời đó. Tác giả đã xoay quanh những sự kiện, địa điểm có thật, để kể một câu chuyện sâu lắng, buồn bã nhưng khái quát cho cả một tuổi trẻ loay hoay tìm lối thoát.

Nếu bạn say mê Gasby Vĩ đại, không nên bỏ qua tác phẩm này.

[bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]

Điên cuồng như Vệ Tuệ – Vệ Tuệ

Vệ Tuệ cũng là tên tác giả tập truyện này. Đây là nữ tác giả đã từng gây tranh cãi qua cuốn Búp bê Thượng Hải, với lối viết mạnh bạo, phơi bày nhiều chi tiết tình dục. Lần này cô lấy tên chính mình ra tựa sách, cũng là một lối thể hiện cá tính và cái tôi.

Cuốn sách mỏng với vài truyện vừa, khắc họa đời sống của tuổi trẻ Trung Hoa thông qua con mắt & ngòi viết của chính một người trong số họ. Thật ra, bản thân tôi không thấy nhiều yếu tố sắc dục trong những câu chuyện của Vệ Tuệ. Có sự phóng túng, hoang đàng (và cả hoang tàn), nổi loạn của giới trẻ đang mải miết tìm lối đi, tìm lý tưởng (hoặc giả chẳng tìm gì, nhưng vẫn loay hoay không có mục đích sống).

Có những nét tương đồng trong xã hội & câu chuyện của tác giả với thực tế hiện nay của Việt Nam. Điều này giúp ta thấy sự việc & nhân vật gần gũi hơn. Tiếc là Vệ Tuệ chỉ viết nên những câu chuyện ngắn, những bức tranh nhỏ. Với đề tài như vậy, tôi mong chờ một cuốn sách dày hơn, như Rừng Na-Uy vậy.

Không hiểu vì sao tôi lại chần chừ không mua & đọc Búp bê Thượng hải (vì nó nổi đình nổi đám quá chăng?), nhưng lại chọn cuốn này. Sau đó mới thấy nhiều người cho rằng đây là cuốn đáng đọc nhất (may mắn?). Nhưng quả thật, tôi chưa từng đọc dòng văn gọi là linglei, nhưng cuốn sách này – theo tôi – không phải là dạng rẻ tiền. Có câu chuyện, có tình tiết, có những điều đọng lại để suy ngẫm. Khắc họa tuổi trẻ cần trung thực như vậy, và không cần đa chiều. Người đọc sẽ tự phác họa bức tranh.

Dù sao, nếu chưa quá 20 tuổi, tôi nghĩ bạn khoan đọc cuốn sách này. Nếu không bạn sẽ chỉ thưởng thức cái vỏ sắc dục mà không thấy cái lõi giằng xé của nhân vật.

[bản tiếng Việt]