Quỷ Dữ Và Nàng Prym (O Demônio e a srta Prym / The Devil and Miss Prym) – Paulo Coelho

Paulo Coelho là tác giả khá nổi tiếng hiện nay trên văn đàn quốc tế, và những tác phẩm của ông dù có tuổi đời chưa quá lâu vẫn được dịch và xuất bản trên toàn thế giới. Trên ConMotSach.com trước đây đã có bài giới thiệu cuốn Nhà Giả Kim.

Quỷ Dữ Và Nàng Prym là truyện có nội dung đơn giản nhưng khá lạ. Có vẻ nó thích hợp nhiều với những ai ưa chiêm nghiệm. Theo tôi, khó có thể dùng cuốn sách này để giải trí, dù nó vẫn có những đoạn hay cấn, những chi tiết lôi cuốn người đọc theo dõi cho đến hết. Câu chuyện đặt ra câu hỏi về cái thiện – cái ác trong từng cá nhân, trong cộng đồng, về những đánh đổi và trả giá.

Một người đàn ông lạ mặt tìm đến làng Viscos xa xôi hẻo lánh để làm một chuyện kỳ quặc và điên khùng: hứa thưởng vàng cho dân làng nếu họ chịu phạm tội thật kinh khủng: giết người. Cô hầu bàn Chantal Prym vô tình trở thành người đưa tin bất đắc dĩ cho việc này. Một cuộc chiến giữa tốt – xấu đã diễn ra kịch liệt trong lòng cô gái trẻ xinh đẹp vốn đang chán nản cuộc sống buồn tẻ của chính mình. Bà già Berta, người ngồi canh chừng gần 50 năm ngày mà quỷ dữ sẽ đến Viscos, lại trở thành nạn nhân của lòng tham của dân làng. Nội dung câu chuyện có vẻ không thật, bối cảnh buồn tẻ và hơi u ám. Không có nhiều nhân vật, không có nhiều hành động, cái chính diễn ra chính là sự giằng xé và lựa chọn của các nhân vật và cả của người đọc. Càng về cuối câu chuyện càng dẫn đến cao trào khiến ta muốn biết tác giả dẫn dắt đến đâu.

Theo tôi đây là một cuốn sách không khó đọc nhưng cũng không… dễ thích. Sức sống của nó có lẽ cần thêm thời gian để khẳng định, nhưng những băn khoăn và thông điệp của nó rất hữu ích trong đời sống công nghiệp hối hả hiện nay.

Bản tiếng Việt của dịch giả Ngọc Phương Trang, do NXB Phụ Nữ phát hành.

Tham khảo bản tiếng Tây Ban Nha: http://www.ConMotSach.com/books/o_demonio_e_srta_prym.pdf 

Tham khảo bản tiếng Anh: http://www.ConMotSach.com/books/the_devil_and_miss_prym.prc  

Tham khảo bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/quy_du_va_nang_prym.prc

Truy tìm Dracula (The Historian) – Elizabeth Kostova

Bạn có thể nói gì về một tác phẩm được viết trong vòng 10 năm  của một nữ văn sĩ chỉ mới 31 tuổi khi khởi viết, tác phẩm đã được ứng trước hai triệu đô la Mỹ nhuận bút, đã lần lượt nhận nhận các giải thưởng Hopwood (tiểu thuyết đang hoàn thành),  Quill Award (tiểu thuyết đầu tay) và Book Sense Award (tiểu thuyết xuất sắc nhất),  đã được dịch ra 28 thứ tiếng chỉ sau 3 năm kể từ lúc hoàn thành, và, tất nhiên, có tên trong danh sách No. 1 New York Times Best seller.

Chỉ một từ thôi.

Dracula.

Về mặt câu chữ, đó là một tác phẩm của Bram Stoker kể về một câu chuyện ma cà rồng kinh dị, về một nhân vật vua của tất cả những quỷ nhập tràng. Đó là những gì mà các tác phẩm dựa theo của Hollywood đã khai thác triệt để.

Nhưng nếu ta bóc những lớp vỏ ngôn từ ấy ra khỏi tác phẩm, tựa như khơi những lớp tàn tro để than hồng lộ ra ánh sáng thật của mình, ta sẽ thấy lấp lánh hiện về những quá khứ cổ xưa, những vinh quang tàn phai, những truyền thuyết sống lại, những tín ngưỡng huyền bí và nhất là vẻ đẹp của sự vĩnh cửu. Sự vĩnh cửu của cái chết và sự sống, của cái đẹp và sự rửa tàn, của sự sợ hãi và lòng dũng cảm, của sự cuồng khát điên loạn và những giá trị bất diệt.

Có lẽ giá trị lớn nhất mà tác phẩm đầu tay của Elizabeth Kostova mang lại là sự nối dài những mạch cảm xúc ấy. Lại một lần nữa người đọc được sống trong một bầu không khí huyền bí pha lẫn hiện thực đầy chất Gothic, của những khung cảnh được chấm phá đẹp nhưng buồn và ẩn tàng những điều bí ẩn đang sẵn sàng trỗi dậy. Lại một lần nữa người đọc lại được thấy quá khứ trở về trong huyền thoại và cái chết, tình yêu trỗi lên trong sợ hãi và đấu tranh, lại được thấy những con người đã sống, đã sợ, đã theo đuổi và vượt trên cái chết và những cái chưa chết.

Trên các tài liệu trên mạng, người ta đã tranh cãi về thể loại của của cuốn tiểu thuyết này. Phiêu lưu, trinh thám, tình cảm, ly kỳ. Mỗi thứ đều có một chút. Theo quan điểm cá nhân, tác phẩm là sự pha trộn giữa một đề tài nghiên cứu sử học và một tiểu thuyết hiện đại. Tác giả hẳn là đã hoặc đang theo học chương trình sau đại học ở một nơi nào đó trên thế giới. Chính vì vậy có nhiều đoạn tác giả gây cho người đọc cảm giác là đang theo dõi những đoạn sử liệu mà thiếu đi sự tự nhiên để lồng những câu chuyện dân gian vào mạch truyện một cách khéo léo và duyên dáng như bậc thầy Stoker đã làm trong tác phẩm kinh điển. Việc đưa vào những yếu tố chính trị cũng làm giảm không khí truyện đi nhiều, đặc biệt là đoạn kết – có vẻ như hơi vội vã.

Yếu tố chính trị đắt nhất có lẽ là việc nhân vật chính, trong những trang sách sau cùng, được cho biết là chết vì một quả mìn ở Sarajevo. Con người ấy đã vượt qua những thử thách sinh tử nhất với những phép màu cổ xưa của Dracula nhưng lại chấm dứt cuộc đời bởi những thứ vũ khí hiện đại nhất của đồng loại mình.

Tên tiếng Anh của tác phẩm là “The Historian.” Bản tiếng Việt dịch thành “Truy tìm Dracula”, một cái tên mang tính câu khách và kém tầm.

Bổ sung của ConMotSach.com:

Tham khảo bản tiếng Anh: http://www.ConMotSach.com/books/the_historian.prc 

Một số truyện liên quan đến Dracula:

Chuyện con mèo dạy hải âu bay (Historia de una gaviota y del gato que le enseno a volar / Story Of A Seagull And The Cat Who Taught Her To Fly) – Luis Sepúlveda

Có những khoảng thời gian tôi ít đọc sách, chỉ chọn những cuốn mỏng mỏng và được giới thiệu trước. Đây là một trong những cuốn như thế, và thật may mắn, lại là cuốn sách rất hay mà bạn sẽ không bao giờ tiếc khi đã đọc. Trước đó, thật tình mà nói thì tôi chưa biết nhà văn Luis Sepúlveda qua tác phẩm nào cả.

Một cuốn truyện mỏng dành cho thiếu nhi, nhưng tôi tin là người lớn cũng sẽ đọc nó ngấu nghiến. Bởi cái giọng văn trong trẻo và nhẹ nhàng, bởi các chi tiết tự nhiên mà thấm đẫm yêu thương. Câu chuyện chẳng có gì to tát, chỉ là thời gian ngắn ngủi của một chú hải âu bất hạnh bị mất mẹ, rồi được một con mèo to béo cưu mang. Zorba – con mèo ấy, cùng bạn bè của nó, đã nuôi nấng, dạy dỗ và nhất là, huấn luyện cho chú hải âu biết bay như thế nào, quả là tình huống thú vị. Nhưng cái thú vị nhất của cuốn sách không phải ở cốt truyện, mà ở cách từng nhân vật thể hiện cá tính của mình, và trên hết, là tình yêu thương các con vật dành cho nhau.

Một thế giới tưởng tượng mà rất thật, với những con vật đang sống cùng con người. Một xã hội thu nhỏ với đầy đủ tốt xấu ghét thương. Một thông điệp về giáo dục: hãy dạy con trẻ trở thành chính bản thân chúng. Một bài học về việc giữ lời hứa.

Và tất nhiên, đó là câu chuyện nhỏ của một con mèo nào đó ở một nơi nào đó, trên thế giới này. Tôi tin là hàng đêm vẫn có hàng nghìn câu chuyện như vậy diễn ra trong tưởng tượng của trẻ thơ.

Tham khảo bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.prc 

hoặc http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.pdf

Phía nam biên giới, phía tây mặt trời (South of the Border, West of the Sun) – Haruki Murakami

Một câu chuyện không chỉ đơn giản là về giai đoạn khủng hoảng (mid-life crisis) của một người đàn ông: thành đạt và hạnh phúc; một câu chuyện không chỉ đơn giản là hoài niệm về một tình bạn lúc thuở nhỏ mà hơn thế, đó là câu chuyện về nỗi cô đơn của mỗi con người, một câu chuyện của sự trống vắng mà không phải ai, nỗ lực nào cũng có thể lấp.

“Nghe này, Hajime, thật là đáng tiếc nhưng một số điều không thể trở ngược về sau được. Một khi đã đi về phía trước, thì dù có nỗ lực đến mức nào, người ta cũng không thể quay lại đằng sau. Khi đã có một chi tiết dù là rất nhỏ bị lỏng ra, tức khắc mọi thứ sẽ đứng im, và mãi mãi nằm im như thế.”
Có thể nói, trong tác phẩm này có những đoạn miêu tả nội tâm mà có lẽ, còn xuất sắc hơn ở “Rừng Nauy”, “Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và Chốn tận cùng thế giới” hay các truyện ngắn khác của ông… (Còn 2 quyển vĩ đại nhất của H.M là “Kafka bên bờ biển” và Biên niên ký chim vặn dây cót” thì chưa đọc nên không tính). Một câu chuyện của sự cô đơn, nỗi cô đơn bậc nhất mà một nhà văn có thể miêu tả. Đọc nó, và tự hỏi không biết là liệu đã bao giờ tác giả cảm thấy đầy đủ những nỗi hoang vắng đến thế, khát khao đến thế của Hajime:
“Nhưng trên thực tế, tôi không có khả năng: ảo ảnh vẫn còn ở đó, nó buộc chặt lấy tôi. Những ngày mưa thì còn tệ hơn nữa. Bởi vì, khi trời mưa, tôi bị đắm chìm trong ảo tưởng Shimamoto-san sẽ xuất hiện vào bất cứ lúc nào. Nàng sẽ mở cửa, mang theo cùng nàng mùi của cơn mưa. Tôi tưởng tượng ra nụ cười trên môi nàng. Khi không đồng ý với tôi, nàng nhẹ nhàng lắc đầu, nụ cười vẫn nguyên ở đó. Khi ấy từ ngữ của tôi mất đi toàn bộ sức lực và, như những giọt nước mưa đậu trên ô cửa sổ, chầm chậm trượt ra khỏi địa hạt của thực tại. Những đêm trời mưa, lúc nào tôi cũng thấy nghẹt thở. Thực tại bị bóp méo, thực tại lồng lên sợ hãi”…

Những cơn ác mộng ấy, những nỗi sợ hãi và ảo tưởng ấy sẽ kéo dài đến bao giờ nếu như không phải một ngày Hajime bất ngờ gặp lại Izumi với khuôn mặt không biểu cảm, “tất cả đều chết và lặng tờ như đáy đại dương”? Cũng giống như con người ta sẽ sống hoàn tòan một cuộc sống khác sau một lần suýt chết, và có lẽ, việc gặp lại Izumi cũng giống như việc gặp cái chết của Hajime. Nó đánh thức trong anh sự sống, tiềm thức sống. Nhưng liệu chăng đấy có phải cú hích đủ manh, nếu như Yukiko không thổ lộ về giấc mơ của cô? Câu chuyện kết thúc, để khiến ta băn khoăn mà tự hỏi rằng liệu cơn mơ có còn chăng? Ít nhất, thời gian hãy còn tồn tại. Và anh, dù rằng sau hơn 2 thập kỉ, anh vẫn không có gì khác hơn 1 cậu bé 12 tuổi: “được nuông chiều quá mức, yếu đuối, và thất thường đến khủng khiếp”.
Còn một điều nữa của quyển sách này, ấy là những giai điệu dặt dìu trong các bài hát của Nat King Cole – những âm hưởng ám ảnh, tuyệt vời này đã làm nên xương sườn và sức sống của quyển sách này. Chúng không những đưa Hajime và Shimamoto-san đến với nhau và mà còn đưa người đọc vào câu chuyện tình không-thể-cứu-thoát nổi ấy.

Bổ sung của ConMotSach.com:

Bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/phia_nam_bien_gioi_phia_tay_mat_troi.prc

Krabat và cối xay phù thủy (Krabat / The Satanic Mill) – Otfried Preussler

Đã khá lâu tôi ít chú ý đến các sách của Kim Đồng. Một phần vì mình không còn ở độ tuổi mà sách của Kim Đồng nhắm đến, phần khác vì không thích cách biên tập của NXB này. Do vậy tôi biết đến cuốn sách qua một cái duyên khác. Bạn tôi chính là dịch giả cuốn Krabat và cối xay phù thủy này. Được anh giới thiệu về cuốn sách từ khi bắt đầu dịch, quyết định sẽ mua một bản, vừa là ủng hộ bạn, đồng thời cũng tin vào sự lựa chọn và khả năng chuyển ngữ của anh.

Ấn tượng đầu tiên về cuốn sách khá tốt, dù sao cũng là sách có bản quyền hẳn hoi. Bìa in nhũ bóng loáng, tên sách dập nổi trông bắt mắt. Giấy sách dầy, màu trắng ngà. Chữ in bằng thứ font dễ đọc, không quá cầu kỳ nhưng vẫn đẹp. Riêng về mặt hình thức có thể nói đây là cuốn sách làm cẩn thận, chi tiết, chứng tỏ sự đầu tư công sức của những người thực hiện. Cầm một cuốn sách như vậy ai chẳng muốn đọc.

Tất nhiên, một cuốn sách hay không phải ở cái bìa. Cái khiến người ta giữ nó trên giá sách hay cho ra hàng sách cũ là ở nội dung. Về mặt này, cuốn sách hoàn toàn xứng đáng với những giải thưởng người ta đã trao cho nó.

Một vài thông tin trên bìa cho ta biết tác giả đã mất 10 năm để hoàn thành cuốn sách. Với một thời gian dài như vậy, hẳn mọi người sẽ mong chờ một câu chuyện hoành tráng nhưng không kém phần chi tiết với các tuyến nhân vật đan xen nhau một cách phức tạp. Và người ta tự hỏi, làm thế nào tác giả có thể thực hiện được điều này trong một cuốn sách dày chưa đến 300 trang? Bất cứ ai nghĩ vậy hẳn sẽ thất vọng. Đơn giản, đó là từ chính xác nhất có thể mô tả về Krabat và cối xay phù thủy. Cá nhân tôi, khi đọc sách, cảm thấy như đang đọc một câu chuyện dân gian. Hầu hết các truyện cổ dân gian mà tôi biết đều khá đơn giản, xây dựng trên những tình huống trực tiếp và không đòi hỏi tính logic cao. Chẳng hạn, một con quỷ không cần phải có nguồn gốc rõ ràng. Nó chỉ đơn giản là ở đó, gây ra tai họa và cần phải diệt trừ. Những vị thần sẽ giúp đỡ nhân vật chính thường vì những lý do hết sức chung chung như nghèo mà tốt, giúp đỡ người khác…, những điều mà đa phần người tốt đều sẽ làm…Krabat và cối xay phù thủy được viết theo cách như vậy. Chẳng ai biết về nguốn gốc cái cối xay và lão thợ cả, cũng chẳng ai hiểu rõ vì sao lại có cái cam kết hiến mỗi giao thừa một mạng người của lão thợ cả và Đức cha. Mà có lẽ đơn giản nhất là tình yêu của Krabat và cô lĩnh xướng. Họ chưa bao giờ nói chuyện một lần nào, ấy vậy mà Krabat đem lòng yêu cô chỉ nhờ nghe giọng hát, để rồi khi cậu thổ lộ, cô cũng đáp lại như thể trước kia đã biết rõ cậu vậy. Tình yêu ấy tưởng như hời hợt, nhưng nó mạnh đến nỗi cô lĩnh xướng sẵn sàng liều mạng để đem lại tự do cho Krabat. Nó khiến cô nhận ra cậu dù đang bịt mặt, bởi cô cảm nhận được sư lo lắng Krabat dành cho cô. Tình yêu của hai người đã đem lại tự do cho không chỉ Krabat mà tất cả những người thợ phụ trong cối xay phù thủy. Phải, trước đó Krabat và Juro Tồ đã tập luyện rất nhiều phép thuật để chống lại lão thợ cả, nhưng rốt cuộc, chẳng cần đến một phép thuật gì, cô lĩnh xướng cũng đã làm giải phóng cho Krabat. Có nhiều người cảm thấy hụt hẫng khi câu chuyện kết thúc, vì rốt cuộc bao nhiêu sự chuẩn bị của Krabat là thừa, nhưng tôi thì không. Cách kết này chẳng phải là cách đẹp nhất sao? Vượt trên tất cả, tình yêu chẳng phải chính là phép thuật mầu nhiệm nhất sao?

Đọc Krabat và cối xay phù thủy đem lại sự dễ chịu mà lâu lắm rồi tôi mới tìm được. Không phải ghi nhớ về hàng đống thông tin, về những mối quan hệ chồng chéo phức tạp. Nó giống như một cuộc dạo chơi bằng thuyền, cảnh vật xung quanh từ từ trôi qua trước mắt, còn người xem cứ việc chậm rãi mà hưởng thụ tất cả.

Bổ sung của Trần Anh Khôi:

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/krabat_va_coi_xay_phu_thuy.pdf
Bản tiếng Đức: http://www.conmotsach.com/books/krabat.pdf
Truyện còn có tựa tiếng Anh là The Curse of the Darkling Mill.

giới thiệu sách nên đọc