Đoạn tuyệt – Nhất Linh

Trong tất cả các tác phẩm của Tự lực văn đoàn có lẽ “ Đoạn Tuyệt” được mọi người nhớ đến nhiều nhất. Tôi biết tác phẩm này qua lời kể của má và mấy anh chị lớn. Má tôi cứ nhắc mãi cô giáo Loan, cô giáo Thảo làm tôi tò mò quá và đến năm học lớp 9 tôi “ nhai” gần hết tác phẩm của Tự lực văn đoàn  trong đó có “Đoạn Tuyệt”.

Những năm đầu thế kỷ XX, xã hội có cái nhìn rất khắc khe về phụ nữ đặc biệt là những phụ nữ có học như Loan. Tình yêu của Dũng và Loan – một chàng trai có chí hướng và một cô gái có học – như một làn gió mới thổi vào chế độ phong kiến Việt Nam buổi suy tàn. Và rồi chỉ vì món nợ ba ngàn đồng của cha mẹ  mà Loan phải lấy Thân, bắt đầu chuỗi ngày tủi nhục và căng thẳng ở nhà bà phán Lợi. Con dâu đối với gia đình bà phán chỉ đơn thuần là một công cụ cho việc nối dõi, hầu hạ gia đình.Vì thế khi sau khi con chết và biết vợ không còn khả năng sinh con, Thân đã công khai lấy vợ lẽ.

Từ đó, Loan sống những ngày vô vị bên cạnh chồng, trong sự đay nghiến của bà phán Lợi về cái tội tuyệt đường sinh đẻ. Trong một đêm đôi co với chồng chỉ vì muốn thức khuya hơn một chút để đọc sách, loan đã lỡ tay đâm chết chồng bằng con dao rọc giấy. Điều mà tác giả làm cho người đọc thích thú và cảm thấy thỏa mãn chính là quyết định trắng án mà tòa đã dành cho Loan. Tôi rất thích những lời bào chữa sác sảo và đầy tính nhân văn của vị trạng sư “Thị Loan chỉ có mỗi một tội là là tội cắp sách đi học để tâm trí thành một người mới, rồi về chung sống với nười cũ…nhưng tội ấy thị Loan đã chuộc lại bằng bao nhiêu năm đau khổ”.

Nhà thơ Xuân Diệu từng nói “ Mau lên chứ vội vàng lên với chứ,em ơi em tình non sắp già rồi”. Thiết nghĩ, thỉnh thoảng chúng ta cũng nên sống chậm một chút…chầm chậm dõi theo tình yêu của Dũng và Loan vì tôi tin rằng cuối cùng họ cũng sẽ tìm được hạnh phúc. Trong những tháng ngày bôn ba theo đuổi chí hướng của mình, Dũng vẫn luôn dõi theo cuộc đời của Loan, đối với anh “Loan bây giờ cũng như Loan khi chưa lấy chồng”. Tuy không lãng mạn như  “Hồn bướm mơ tiên” nhưng “Đoạn tuyệt” lôi cuốn người đọc ở hình tượng một cô gái mới có học, sống tình cảm, tinh tế và có lý tưởng.

Hồn bướm mơ tiên – Khái Hưng

Lúc còn đi dạy tôi cứ tiếc mãi về chuyện không có tác phẩm nào của nhóm Tự Lực Văn Đoàn có mặt trong sách giáo khoa. Không hiểu sao cái văn phong chầm chậm, nhẹ nhàng của Tự Lực Văn Đoàncứ ám ảnh tôi mãi. Tôi thích cách Khái Hưng xây dựng hình ảnh những bà Án, bà Huyện sắc sảo và độc ác. Cách Thạch Lam làm người đọc ngậm ngùi khi đọc “Hai đứa trẻ”, “Nhà mẹ Lê”… và rất nhiều những tác phẩm đã làm nên dấu ấn Tự Lực Văn Đoàn trong lòng biết bao độc giả yêu thích văn học Việt Nam.

Tự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động và sáng tạo văn chương nổi lên từ những năm 30 của thế kỷ trước. Nhóm gồm các thành viên Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo, Thạch Lam, Thế Lữ, Tú Mỡ, Trần Tiêu và Xuân Diệu. Văn chương Việt Nam trong thời kì trung đại chưa có sự xuất hiện nhiều của đời sống thành thị và lớp công chúng trẻ. Vì thế sự ra đời của Tự Lực Văn Đoàn giai đoạn này đã được tầng lớp thanh niên cấp tiến đón nhận nhiệt tình.

“Hồn bướm mơ tiên”  là cuốn tiểu thuyết đầu tay của Khái Hưng và là cuốn tiểu thuyết đầu tay của nhóm. Một chuyện tình không diễn ra ở chốn phồn hoa đô hội mà diễn ra trong cảnh chùa chiền tĩnh lặng. Nhân dịp nghĩ hè Ngọc lên thăm người bác ở chùa Long Giáng và gặp chú tiểu Lan. Trong quá trình đi tìm giữa thực và hư, Lan là trai hay là gái Ngọc đã phải lòng “ chú tiểu”. Bí mật về chuyện giả trai của Lan được tác giả giấu kín cho đến gần cuối tác phẩm.

Mỗi lần đọc truyện tôi đều thích thú theo dõi cuộc đuổi bắt giữa Ngọc và Lan, cuộc đuổi bắt giữa tình yêu và tôn giáo. Và cũng có lúc Lan thành khẩn nhận rằng “lòng trần tục vẫn chưa rủ sạch”. Nhà văn đã cho tình yêu của họ dừng lại ở một giới hạn mà có lẽ nếu họ vượt qua thì “Hồn bướm mơ tiên “ sẽ mất đi sự lãng mạn. Lan vẫn là người nơi cửa Phật và Ngọc thì sẽ “thờ ở trong tâm trí cái linh hồn dịu dàng của Lan”. Tình yêu của họ không có sự dâng hiến về mặt thể xác mà chỉ có sự toại nguyện trong linh  hồn, trong ý tưởng.

Tôi đọc tác phẩm này lần đầu tiên khi đang học lớp 9 và mãi đến bây giờ đối với tôi đây là mối tình lãng mạn nhất trong văn học Việt Nam.

Tham khảo bản ebook: http://www.ConMotSach.com/books/Hon_Buom_Mo_Tien.prc

Tiếu ngạo giang hồ (笑傲江湖) – Kim Dung (金庸 / Jin Yong)

tieu ngao giang hoTôi được nghe kể, trong một cuộc thăm dò vui, người ta hỏi cuốn sách nào bạn muốn đem theo nếu bị lọt vào hoang đảo. Một trong những đáp án có nhiều người chọn, chính là Tiếu Ngạo Giang Hồ. Tôi có quen biết nhiều “cao thủ” về sách truyện kiếm hiệp, và quả thật hơi e dè khi viết bài giới thiệu này, vì dù tôi rất mê tác phẩm này, nhưng tôi chưa chắc hiểu nó, sành nó và kể cả mê nó bằng họ. Tuy vậy, nếu vẫn có người cho rằng “truyện chưởng” chỉ là để giải trí, là vô bổ thì tôi vẫn dám lớn tiếng thành thật khuyên nên đọc Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung.

Cũng khó khẳng định đây là bộ truyện hay nhất của tác giả, nhưng với tôi (và có thể sẽ với nhiều người nữa) nó chính là tác phẩm đưa tôi vào thế giới truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Trước đó, tôi có đọc qua vài cuốn “vô danh” khác, và quả thật, nó chỉ để giết thời gian, với mô-típ “rơi xuống vực, lượm bí kíp, gặp quới nhân, thành cao thủ, trả thù… đời”. Bạn đừng tưởng đọc Kim Dung sẽ không có những điều ấy. Tiếu Ngạo Giang Hồ cũng có hết, nhưng những chi tiết không còn khiến ta ngán ngẩm, mà lại trở thành phương tiện để chuyển tải những thông điệp, những câu chuyện hấp dẫn mà tác giả muốn kể cho chúng ta nghe.

Tôi gọi là “bộ truyện” bởi vì đây là “võ hiệp kỳ tình trường thiên tiểu thuyết”. Nếu đọc bản dịch mới do Phương Nam ấn hành sẽ là 10 cuốn dày. Mua cũng sợ tốn tiền, nhìn cũng ngán đọc, và khi đã đọc thì sợ ảnh hưởng sức khỏe, thời gian, cuộc sống vì bị nó cuốn vào không gấp sách lại được! Tôi chưa đọc bản dịch mới, nhưng thử lướt sơ qua tôi không thích lắm cách xưng hô của các nhân vật. Tôi vẫn thích kiểu “huynh đệ tỷ muội” vì nghe “có mùi kiếm hiệp” hơn. Và tôi giới thiệu là dựa trên bản dịch cũ của dịch giả Hàn Giang Nhạn.

Lệnh Hồ Xung – anh chàng lãng tử – là nhân vật trung tâm của bộ truyện, có một quãng đời thăng trầm đến độ lạ lùng. Từ một đại đệ tử của phái Hoa Sơn, một “danh môn chính phái”, bị đuổi khỏi sư môn, bị hàm oan, bị xem là “bàng môn tả đạo”, rồi lại trở thành đại cao thủ của võ lâm, thành nhân vật phe “ma giáo” và sau lại là Chưởng môn của phái toàn… ni cô. Xuyên suốt những đau khổ, vui sướng, tủi nhục, gian nan ấy của gã lãng tử, là những nhân vật đủ loại, là những biến cố khôn lường, là những tình cảm rất sống động của cuộc sống thật. Câu chuyện của Lệnh Hồ Xung không phải là câu chuyện của một người nhờ cơ duyên mà thành đệ nhất võ lâm, cũng không phải là câu chuyện của chính thắng tà, thiện thắng ác, không phải về cuộc truy tìm bí kíp võ thuật, không phải về tranh giành ngôi minh chủ; mà là câu chuyện của những con người với tình yêu, với tham vọng của họ.

Có quá nhiều tuyến nhân vật đặc sắc trong bộ truyện dài này. Những cái tên mà người đọc không thể quên. Những bóng hình phụ nữ quanh đời gã lãng tử: Nhậm Doanh Doanh – con gái cựu giáo chủ “Ma Giáo”, Nhạc Linh San – cô gái tưởng chừng đẹp đôi với Lệnh Hồ Xung, Nhạc phu nhân – sư mẫu cũng như bà mẹ hiền, và cả tiểu ni cô còn vương chút bụi trần Nghi Lâm; họ đã khắc họa nên những cung bậc của yêu thương, của oán giận, của thù ghét, của tha thứ và hy sinh. Những nhân vật cổ quái nhưng rất thú vị và ấn tượng, như Mạc Đại tiên sinh, Đào Cốc lục tiên, Bình Nhất Chỉ… Những nhân vật chính nghĩa như Phương Chứng đại sư, những nhân vật phản diện như Dư Thương Hải,… Hầu như nhân vật nào cũng có dấu ấn riêng và khiến độc giả thích thú theo dõi. Và, ấn tượng hơn nữa chính là những kẻ tưởng chính mà tà như ngụy quân tử Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi,…  Khi viết đến đây, tôi mới thấy quả thực không nên liệt kê nữa, vì còn quá nhiều những cái tên làm hao giấy mực của những người mê truyện Kim Dung.

Chính những tham vọng muốn độc chiếm bí kíp võ lâm, muốn lên ngôi cao thủ đệ nhất, đã đẩy nhiều nhân vật vào vòng xoáy tranh đoạt với vô số âm mưu thủ đoạn. Nó giống như bức tranh khắc họa các chính khách đủ loại mà thời nào cũng có. Chính cái tôi quá lớn đã dẫn đến nhiều hành động càn rỡ để thỏa mãn lối sống hay mong ước cá nhân. Chính những tình cảm trai gái dù sâu nặng hay hời hợt đã đưa các nhân vật vào ma trận bi kịch. Cũng có những hiểu lầm, nhưng oan trái, nhưng nặng nề hơn hết vẫn là tâm địa tàn nhẫn của nhiều người trong chốn giang hồ.

Người ta đã viết nhiều về tác phẩm này, mổ xẻ nó về âm nhạc, võ thuật, ẩm thực, nhan sắc, lịch sử,… Cả những nhân vật thoáng qua nhưng Phong Thanh Dương, Khúc Dương, Lưu Chính Phong cũng được tận tình nghiên cứu và bàn luận. Với bản thân tôi, điều đọng lại lớn nhất qua thiên truyện này chính là: sự mong manh và trộn lẫn giữa chính và tà. Cuộc sống đầy màu sắc, đầy hình dạng. Trong chính có tà, trong tà có chính. Chính không hẳn chính mà tà chẳng hẳn tà. Sợi chỉ xuyên suốt của tác phẩm không phải bí kíp Tịch Tà Kiếm Phổ, mà chính là khúc nhạc Tiếu Ngạo Giang Hồ do hai cao thủ của hai phe tà – chính tạo ra trong cơn say của tình bạn và nghệ thuật.

Tôi không đủ sức để bình luận bộ truyện này, cũng không thể kể tên hết những nhân vật ưa thích dù rất hào hứng, không đủ thời gian để nhấn mạnh triết lý “vô chiêu thắng hữu chiêu”,… Tôi chỉ đơn giản muốn giới thiệu và mời bạn hãy đọc nếu chưa làm điều đó. Đây là một trong những cuốn ít ỏi mà tôi đọc đi đọc lại nhiều lần, thậm chí cả việc đọc cho người khác nghe. Tất nhiên, đây là cuốn thuộc nhóm “Kiếm hiệp”, nhưng tôi ít quan tâm đến bí kíp, đến võ công, đến cao thủ,… Với tôi, đây là sách về phiêu lưu, về tình yêu, tình bạn, tình thâm, về nghĩa khí, về lòng người và phận người.

Các bản ebooks tham khảo có tại: http://www.conmotsach.com/blog/?page_id=1443

Kim – Rudyard Kipling

Có lẽ đây là bài giới thiệu có tựa đề ngắn nhất trên ConMotSach.com, bởi tên sách tiếng Việt hay tiếng Anh đều là Kim. Đó là tên của nhân vật chính trong cuốn sách của Rudyard Kipling xuất bản năm 1901 – cuốn tiểu thuyết cuối cùng của ông.

Kimball O’Hara (tức Kim) là một cậu bé da trắng mồ côi, sống lang thang ở Ấn Độ (khi đó đang thuộc Anh, thế kỷ 19). Cuốn sách kể lại những cuộc phiêu lưu của Kim cũng như sự đồng hành của vị Lạt-ma với cậu bé nghèo biết cả tiếng Anh lẫn Hindu ấy. Kim tình cờ làm thuê một tay lái buôn ngựa nhưng thực ra là một dạng gián điệp của Anh, và bằng những kỹ năng của mình, Kim đã sống sót qua những cuộc chiến ngầm của các thế lực khác nhau.

Tên tuổi Rudyard Kipling đã quá nổi tiếng (như Konstantine – tác giả Bình Minh Mưa – đã viết: ông là người được lãnh nhuận bút cao nhất thời đại), và tác phẩm này được ca ngợi là cuốn sách đã hòa quyện văn hóa Đông – Tây hay nhất của nền văn học Anh. Bản tiếng Việt tôi đọc là của dịch giả Phạm Đăng Phụng (NXB Văn Nghệ TP.HCM, 1998), chỉ là một cuốn truyện mỏng khoảng 200 trang, và hầu như không thấy tái bản gần đây.

Kim là một tác phẩm hay, cho dù bạn không quan tâm đến những điều mà các nhà phê bình đã ca tụng. Cuộc phiêu lưu của cậu bé da trắng trên đất Ấn Độ, bản thân câu chuyện và những tình tiết của nó cũng đủ hấp dẫn, bên cạnh những mô tả về tôn giáo, về văn hóa rất đáng đọc. Người đọc sẽ phải đọc một mạch cho đến hết, vì mạch truyện cuốn hút và cũng vì cuốn sách không dày. Tất nhiên, người Phương Tây sẽ thấy thú vị nhiều hơn, khám phá được nhiều hơn khi đọc, bởi có những nét văn hóa, những thông điệp và triết lý tôn giáo vốn không xa lạ với chúng ta có thể là nam châm với họ.

Hy vọng những tácphẩm như thế này sẽ có nhiều trên giá sách của các bạn thiếu niên.

Tham khảo ebook tiếng Anh: http://www.conmotsach.com/books/kim_kipling.prc

(hiện chưa có ebook tiếng Việt)

Bộ truyện Doraemon (ドラえもん) – Fujiko F. Fujio & Fujiko A. Fujio

Năm 2008, chính phủ Nhật Bản đã chọn Doraemon làm đại sứ hoạt hình chính thức của Nhật Bản. Thế nhưng trước đó 15 năm, danh hiệu này đã được giới thiếu nhi Việt Nam trao tặng không chính thức cho chú mèo máy thông minh kia, khi mà loạt truyện tranh Đôrêmon do NXB Kim Đồng giới thiệu đã lập tức “làm mưa làm gió” trong thị trường đọc của giới học sinh, khiến cho ngày thứ Ba – ngày có tập truyện mới phát hành, trở nên ngày được chờ đón nhiều nhất trong tuần.

 Thật ra hình ảnh Doraemon đã xuất hiện ở Việt Nam tử trước đó khoảng 10 năm, trên những mẫu decal nhỏ “tặng kèm” với những viên kẹo chewing gum xinh xẻo do Thái Lan sản xuất cũng mới vừa được giới thiệu với giới trẻ Việt Nam. Vào thời điểm đó, Doraemon và 5 anh em siêu nhân Power Rangers là những nhân vật xuất hiện nhiều nhất trên những miếng decal này. Và một cách nghiễm nhiên, những ai có chú ý đến chú mèo máy tròn vo kỳ cục này cũng cho rằng đó là một nhân vật siêu anh hùng, siêu hành động của văn hóa phương Tây.

Mãi cho đến khi cầm trên tay những cuốn truyện tranh xinh xắn và vẫn chưa có bản quyền do NXB Kim Đồng làm liều theo một cách ‘rất Việt Nam”, giới trẻ Việt Nam mới thật sự biết Doraemon và nhóm bạn học sinh Nhật Bản kia thật ra là những ai.Để rồi  gần như ngay lập tức, một cơn “Đôrêmonmania” nổ ra. Dư chấn của cơn sốt hóa rồ này vẫn còn đến ngày nay, trong tâm thức của một thế hệ mà tuổi thơ của họ đã trải qua giai đoạn mà Việt Nam đang trên đường hòa nhập vào thế giới truyện tranh thế giới, hay chính xác hơn, thế giới Manga.

Đến ngày nay, Doraemon vẫn chiếm vị trí độc tôn trong những bộ truyện tranh Nhật Bản được yêu thích nhất ở Việt Nam và trên toàn thế giới. Thật khó có thể giải thích được vì sao Doraemon được yêu mến đến thế. Một ý tưởng sáng tác độc đáo được phát triển một cách khoa học; những cốt truyện chặt chẽ được đầu tư cả về chiều sâu ý tưởng lẫn những chi tiết nhấn đắt giá; những tình tiết gay cấn hấp dẫn đan xen với những tình huống hài hước tự nhiên. Những nét vẽ điêu luyện và thậm chí sự gợi cảm cũng được trưng dùng khi cần thiết. Tất cả những điều này đều có thể tìm thấy ở những bộ truyên tranh Nhật Bản xuất sắc khác. Nhưng Doraemon vẫn khác tất cả.

Có lẽ đó là do hiệu ứng “lần đầu tiên”. Trong lần đầu tiên này, NXB Kim Đồng lại lựa chọn “sản phẩm số một” của một trong những nền văn hóa truyện tranh hàng đầu thế giới, vì vậy hiệu ứng để lại thật sâu đậm và khó mà diễn tả thành lời. Những cái tên Nôbita, Chaien và Xêkô đã trở thành một dạng tính từ mô tả những đức tính mà ai-cũng-biết-đó-là-gì. Gần đây, khi bộ Doraemon được tái bản lần mới nhất theo cách trình bày đúng như nguyên tác (truyện được in từ sau ra trước, tranh được bố cục từ trái qua phải, và do đó tránh được “hiệu ứng thuận tay trái” thường thấy ở những bộ manga dịch), các nhân vật đã được trả lại tên gốc của mình, bao gồm Nobi Nobita, Minamoto Shizuka, Goda Takeshi aka Gian, Honekawa Suneo, Dekisugi Hidetoshi,… Đó là một bước tiến về lý, khi chúng ta đã có ý thức tôn trọng nguyên tác và phải hiểu rằng thật ra không ai có quyền thay đổi tên họ, ngày tháng, sự kiện… của một tác phẩm mà không có sự đồng ý của tác giả. Nhưng đó cũng là một bước lùi về tình, khi mà những cái tên “lạ hoắc” trên khó mà gợi lại được những cảm xúc êm đềm của những Đôrêmon, Nôbita, Xuka, Chain, Xêkô và Đêkhi đến từ quá khứ của ngày hôm qua.

Người Dublin (Dubliners) – James Joyce

Tên tuổi James Joyce quá nổi tiếng trong văn đàn thế giới, với tác phẩm Ulysses luôn nằm đầu danh sách những tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại. Ông là được xem là nhà văn lớn của Ireland. Tuy nhiên, văn của ông hầu hết đều khó đọc, chính vì vậy không dễ dàng khi dịch sang ngôn ngữ khác. Cuốn Người Dublin được phát hành tại Việt Nam năm 2009 (NXB Văn Học kết hợp Bách Việt, dịch giả Vũ Mai Trang), nhưng khi tôi tìm thử trên mạng thì chỉ thấy toàn bài giới thiệu có vẻ là của đơn vị xuất bản hoặc của những người… chưa đọc tác phẩm. Lời giới thiệu đầu sách của nhà văn Mai Thục thì hơi cao siêu, ca tụng đủ thứ về James Joyce và tập truyện này.

Đâu đó có nhận xét rằng độc giả Việt Nam đến với James Joyce phần nhiều vì tò mò, điều đó ít nhất là đúng với tôi. Và có thể sẽ còn nhiều độc giả như vậy. Chính vì vậy tập truyện “Người Dublin” là lựa chọn phù hợp, vì theo nhiều nhận xét, nó dễ đọc nhất trong các tác phẩm của ông, và còn vì, nó có mười mấy truyện ngăn ngắn, nếu đọc không hết thì… ngưng. Ngay ông nhà văn viết lời giới thiệu cũng đã báo trước “đọc lần đầu sẽ thấy chán vô cùng” (!).

Mặc cho người ta ca ngợi, mặc cho người ta hướng dẫn trước nội dung và những tầng nghĩa sâu xa, cảm giác đầu tiên của tôi: đây là cuốn sách hay… bình thường. Nghĩa là tôi chưa thấy sự xuất sắc. Hoặc cũng có lúc thấy giống lúc xem tranh trừu tượng của các họa sỹ lừng danh: nhìn không thấy đẹp gì cả, nhưng lờ mờ hiểu là nó có giá trị. Tất nhiên, những nhận xét ấy là qua bản dịch tiếng Việt. Dịch giả đã quá cẩn thận, chú thích đầy sách (nhiều quá mức cần thiết, làm phân tâm người đọc).

Tất nhiên, nếu chúng ta kiên nhẫn đọc lại thì sẽ thấy chân dung xã hội Dublin hiện lên rõ ràng dưới những câu chuyện kể hầu như không có cốt truyện. Chỉ là những trích đoạn của đời sống, được miêu tả lại với giọng văn bình lặng, không kịch tính hay phân tích nội tâm. Nhưng nó lột tả sự chán nản, kiệt sức của con người trong một xã hội cũng đang bế tắc. Truyện cuối cùng – “Người chết” là truyện dài nhất và cũng chứa nhiều khoảng lặng nhất để người đọc nhận ra khuôn mặt và bản chất của các nhân vật qua những ồn ào của bề nổi câu chuyện.

Tôi nghĩ, nếu bỏ qua những lời bình hoa mỹ của giới truyền thông, chúng ta sẽ thấy một tập truyện ngắn đáng đọc. Nhưng chưa chắc tìm thấy (có thể không thấy luôn) sự “tuyệt vời” theo như những lời nhận xét ấy. Đa phần khi đọc qua lần đầu sẽ thấy cuốn này hơi nhạt (có thể do chuyển ngữ chăng?). Mọi phán xét ở trong tay bạn đọc.

Mục lục 15 truyện ngắn trong cuốn này:

  • Lời giới thiệu
  • Chị em gái (The Sisters)
  • Một cuộc chạm trán (An Encounter)
  • Araby
  • Eveline
  • Một cuộc đua (After the Race)
  • Hai chàng ga-lăng (Two Gallants)
  • Nhà trọ (The Boarding House)
  • Đám mây nhỏ (A Little Cloud) bản dịch của Lê Bá Kông
  • Những bản sao (Counterparts)
  • Đất sét (Clay)
  • Một trường hợp đau lòng (A Painful Case)
  • Ngày Thường xuân trong phòng Hội đồng (Ivy Day in the Committee Room)
  • Buổi hòa nhạc (A Mother)
  • Ân sủng (Grace)
  • Người chết (The Dead) – còn có bản dịch Cõi chết của Trần Bình Nam

Tham khảo bản tiếng Anh: http://ebooks.adelaide.edu.au/j/joyce/james/j8d/

Người đàn bà Pari (The Woman of Paris) – Charlie Chaplin

Mới đọc tựa bài chắc có bạn sẽ nghĩ: hóa ra cũng có ông nhà văn nào trùng tên với “Vua Hề” à. Xin thưa: không, đó chính là Charlie Chaplin nhà làm phim vĩ đại. Và cuốn sách này thật ra là kịch bản vài tác phẩm điện ảnh của ông.

Chính vì vậy, gọi đây là “truyện hay” sẽ không chính xác, và có lẽ cuốn sách này cũng hơi khó đọc, bởi nó được viết theo dạng kịch bản phim. Các sự kiện lần lượt xảy ra, câu chuyện là sự mô tả hành động và lời nói của các nhân vật. Không có diễn biến nội tâm được kể bằng từ ngữ. Không có những câu văn bay bổng, không có những đoạn tả cảnh dài. Và có lẽ, cũng sẽ ít ai cố công ngồi đọc vì những gì được kể trong cuốn sách kia đã quá quen thuộc: đó chính là những bộ phim nổi tiếng của Charlie Chaplin mà hẳn ai cũng từng xem.

Bản tiếng Việt (dịch giả Tô Thi, NXB Văn Nghệ TP.HCM, 1985) gồm bốn kịch bản:

  • Người đàn bà Pari
  • Thời đại mới
  • Mexừ Vécđu
  • Kẻ độc tài vĩ đại

Với những ai mê xem phim Sạc-lô thì đây cũng là cơ hội để tìm hiểu xem cách Charlie Chaplin đã viết kịch bản như thế nào. Mặc dù không có những ngôn từ làm lay động lòng người, nhưng những gì được kể trong từng câu chuyện ấy vẫn luôn làm chúng ta xúc động. Số phận con người, bi kịch của xã hội và của cá nhân, hơi thở của thời đại mà nó đang kể lại, tất cả đều hiện diện và sống động một cách tinh tế.

giới thiệu sách nên đọc