Timua và Đồng Đội (Тимур и его команда/Timur and His Squad) – Аркадий Гайдар / Arkadi Gaidar

Tựa đề: Timua và Đồng Đội
English: Timur and His Squad
Tác giả: Arkadi Gaidar

Truyện vừa này tôi đọc từ nhỏ, vào khoảng lứa tuổi của Timua và các bạn. Lúc đó tôi đã rất ấn tượng với những gì Timua và các bạn làm được. Họ trèo cây, bắn ná, đẽo gọt, tổ chức đủ kiểu. Trong truyện, Timua đã hỏi chú của mình: chú đã chơi những gì khi bằng tuổi cháu.

Còn chúng tôi vào độ tuổi ấy đã chơi những gì? Nhảy dây, chọi thú, tạt lon, đuổi bắt, v.v… là những trò chỉ chơi được đên năm 11, 12 tuổi. Sau đó mạnh ai ở nhà nấy, đọc sách, chơi game, xem film chưởng. Nghe mới đơn điệu làm sao.

Tuổi thơ của chúng tôi cũng rất êm đềm và hạnh phúc. Chúng tôi đã không thấy nhàm chán. Nhưng hồi đó mỗi lần đọc Timua và những hoạt động đầy bản lĩnh của các em, tôi không khỏi thầm mong mình cũng được thỏa sức như vậy.

Tuần trước đọc lại Timua ở tuổi ba mươi, tôi lại một lần thầm mong được đem đến cho con một môi trường tự do, nhiều hoạt động sôi nổi, đầy trí tưởng tượng như thế.

Tuy nhiên bây giờ đọc lại Timua cũng như một số truyện thiếu nhi khác của Liên-Xô, tôi nhận thấy một điểm chung, mà cũng có lẽ là khuyết điểm của loạt truyện này: đó là các mâu thuẫn phần lớn xây dựng trên sự hiểu lầm, oan ức, nhiều cái không đáng có. Như trong Timua thì do người lớn đánh đồng các em thiếu niên tốt và xấu. Chó hoang Dingo, một câu chuyện rất hay về mối tình đầu, thì mọi người lại hiểu lầm một cách khó hiểu hành động cứu người của Tanya. Bí mật một phân đội thì xoay quanh chuyện một cậu bé bị nghi oan là đã xô ngã bạn ở sân băng. Nghe cứ như phim Hàn Quốc bây giờ vậy!

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/timua_va_dong_doi.prc 

Bản tiếng Nga: http://www.conmotsach.com/books/Тимур.htm hoặc http://www.conmotsach.com/books/timur.htm
Bản tiếng Anh: http://www.conmotsach.com/books/timur_and_his_squad.doc

Quyển Sách Rừng Xanh/Mowgli Người Sói (The Jungle Book) – Rudyard Kipling

Trong những trang viết của mình, Pauxtovski đã nhắc đến Rudyard Kipling, bên cạnh những Honore de Balzac, Marxim Gorki hay Hans Christian Andersen.

Đọc Quyển sách Rừng Xanh (The Jungle Book), tác phẩm nổi tiếng nhất của Kipling, người đoạt giải Nobel văn chương năm 1907, ta sẽ hiểu vì sao có sự đánh giá trân trọng này.

Ở Việt Nam, người ta đã tập hợp các truyện ngắn về Mowgli trong Quyển Sách Rừng Xanh để in thành một quyển riêng, lấy tên khá “kêu”: Mowgli Người Sói. Mowgli Người Sói được xuất bản vào thời hầu như tất cả các tác phẩm nổi tiếng ở Việt Nam đều được in bằng một thứ giấy vàng ố có khả năng chuyển dần sang đen tuyền theo năm tháng, vào thời kỳ mà lỗi chính tả là một thứ của hiếm rất khó gặp trên trang in, vào thời kỳ mà mỗi dịch giả dường như hoá thân thành một tác giả thứ hai của tác phẩm, cùng sống, cùng hít thở, cùng cảm nhận không khí và thời đại mà các nhân vật của tác phẩm đang sống. Trên mỗi trang dịch, mỗi câu chữ, người đọc dường như đều cảm thấy rõ công phu và tình cảm của tác giả chảy tràn, gửi gắm.

Ngày nay, cho dù ngay ở những quyển sách dịch được in ấn công phu về mọi mặt (chỉ trừ việc soát lỗi chính tả), được làm cho nổi đình đám trên mạng trước khi ấn bản, hoặc được làm cho nổi đình đám hơn nữa sau khi xuất bản, ta cũng khó lòng bắt gặp những cảm xúc như thế.

Các nhà làm sách ở Việt Nam có lẽ không cần quan tâm gì đến vấn đề bản quyền và toàn vẹn tác phẩm khi rút trích riêng các truyện về Mowgli một cách tự tiện như vậy. Nhưng họ có cái lý của họ. Khi đọc Quyển sách Rừng Xanh, phần I hay phần II, ta chỉ dường như muốn lật nhanh các trang sách đến các truyện về Mowgli. Mowgli, hay đúng hơn là thế giới của Mowgli, chính là linh hồn, là tinh thần của Rừng Xanh Ấn Độ mà Kipling muốn chuyển tải cho người đọc.

Với cốt truyện là một chú bé loài Người lạc loài trong rừng thẳm, cùng sống và cùng đấu tranh sinh tồn với các loài thú để trở thành Chúa Rừng, con người của Mowgli và Rừng của Mowgli có gì khác và có gì hơn so với con người và Rừng của một Chúa Rừng khác, không kém, nếu không muốn nói là hơn, phần nổi tiếng: Tarzan?

Rừng của Mowgli chứa đầy bởi những Khẩu Quyết (Master-word), những lời chúc Cuộc Săn Tốt Lành (Good Hunting), về Bầy (Pack) và Giống Nòi Tự Do (Free People). Đó là khu rừng của luật lệ và của những bài học thiên nhiên, của một thế giới hoang dã được mô tả một cách phi-hoang-dã. So với Rừng của Tarzan, Rừng của Mowgli nhiều nhạc tính của tưởng tượng hơn và bí ẩn hơn, và đồng thời gần gũi hơn và dễ cảm nhận hơn. Không phải ngẫu nhiên mà các nhà nghiên cứu đã cho rằng Kipling mượn những câu chuyện về Rừng để đưa ra góc nhìn riêng của mình về thế giới loài người ông đang sống.

Và so với con người của Tarzan, con người của Mowgli đã có một sự khác biệt quan trọng: con người của Mowgli đã trở về với thế giới của con người, tự nguyện trong thôi thúc, không có lý do nhưng cũng không cần giải thích. Sự trở về của Mowgli diễn ra vào Mùa Thay Giọng, khi Rừng đang xôn xao và xao xuyến trong Cơn Chạy Mùa Xuân. Sự trở về – hay đúng hơn, sự ra đi – này không khỏi gợi cho chúng ta những câu thơ đã xa về Paustovski. Đưa em đi tất cả thế xa rồi. Ta đã lớn và Paustovski đã chết…

 

Trong những truyện còn lại của Quyển Sách Rừng Xanh, nổi tiếng nhất là câu chuyện về chú chồn anh hùng Rikki-Tikki-Tavi. Câu truyện này đã được dịch ra tiếng Việt, cũng được xuất bản vào cái thời mà sách đen chữ xấu, cái thời mà việc dịch văn mang tính cảm xúc nhiều hơn vật chất. Chỉ có điều, “họ” – vì không thể biết đích xác là ai – đã cắt bỏ những bài hát cuối truyện. Hầu như mỗi nhân vật của Kipling đều có một bài hát riêng của mình. Nhưng có lẽ “họ” cảm thấy không cần thiết phải tốn thêm vài trang giấy cho những thứ khó nhằn và ít liên quan như thế ở thời kỳ gạo châu củi quế. Duckprocracornra Âu cũng là hợp lý, hoặc ít nhất là có lý.

Chỉ có điều, trong số những thứ được truyền tải qua những trang sách, bên cạnh tình tiết xây nên cốt truyện, những dòng chảy thành luồng tư tưởng, những câu chữ nối mạch thành văn chương, những góc nhìn tạo nên nhân sinh quan, những bức tranh tả cảnh để tả tình, vẫn còn có một thứ góp phần quan trọng tạo nên hơi thở của độc giả.

Đó là văn hoá.

[bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh

Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai (The Thorn Birds) – Colleen McCullough

Tựa đề: Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai
English: The Thorn Birds
Author: Colleen McCullough

Ngày còn bé, M rất mê câu chuyện tình lãng mạn đầy bi kịch của Meggie và cha Ralph. Từ lúc cha mới gặp Meggie, thương yêu chăm sóc cô bé, cho tới ngày cô bé lớn thành một cô gái xinh đẹp. “Tro của hoa hồng” – màu áo của nàng ngày vũ hội, ngày mà cha nhận ra cha đã yêu nàng, cũng là ngày Ralph de Bricassart “bán” nàng lấy 13 triệu bảng dọn đường quay về Tòa thánh La Mã. Đáng thương, đáng yêu, đáng tội.. Một chuyện tình quá lãng mạn, và một bi kịch quá lãng xẹt (đối với tuổi của M lúc đó. Lắm lúc M thật tức mình vì Ralph, mặc dù là một người tốt, nhưng là một người hai mặt. Nếu ông đã chọn Chúa, thì ông nên để lại gia sản cho nhà nàng và vĩnh viễn ra đi. Nếu ông yêu nàng, thì tại sao không thể từ bỏ quyền lực để đến với nàng? Sau này lớn lên M mới hiểu cuộc sống là vậy, không phải lúc nào muốn cũng có được.

Colleen McCullough là một nhà văn Úc, bà đã viết một số tác phẩm khác như Những quý bà của Missalonghi (The Ladies of Missalonghi), lọat truyện về La Mã cổ (Rome series).. nhưng có lẽ đi vào lòng người nhất vẫn là thiên tình sử này (câu truyện đã được dựng thành phim series năm 1980s, với các diễn viên Richard Chamberlain, Rachel Ward, Barbara Stanwyck, Christopher Plummer, Bryan Brown, Mare Winningham, Philip Anglim, và Jean Simmons)

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/tieng_chim_hot_trong_bui_man_gai.prc
Bản tiếng Anh: http://www.conmotsach.com/books/the_thorn_birds.html

Mr Perfect – Linda Howard

Dành cho các bạn thích loại truyện Romance + Vụ án. Câu chuyện kể về một nhóm 4 người bạn gái, trong một lần họp mặt uống rượu, đã đùa nhau và viết một Danh sách 10 tiêu chí cho người đàn ông hoàn hảo (Mr Perfect). Dĩ nhiên trong số các tiêu chí cần thiết như Chung Thủy, Chân thật, … có chen vào những Tiêu chí hoàn toàn ngộ nghĩnh – và những tiệu chí này khiến các chàng tức tối điên cuồng. Và án mạng đã xảy ra trên từng người bạn gái… Ai là thủ phạm giết người? Tại sao?

Jaine là một cô gái vui tính – nhất là cái miệng sắc sảo của cô. Sam, anh chàng hàng xóm bù xù, rắc rối khiến cô rất tức giận. Hắn là tên nghiện rượu? gangster? buôn ma túy? Hay hắn là một anh chàng cảnh sát sexy và tài ba? Sam có là gì đi nữa thì Jaine vẫn cần chàng: phải có ai đó điều tra vụ án chứ?

Câu chuyện rất lôi cuốn và khá nóng. Các vụ án mạng khiến người ta ghê sợ, một đứa con bị bạc đãi hành hạ có thể sẽ trở thành một tên giết người không gớm máu..

[bản tiếng Việt] (bản dịch chưa xuất bản) — [bản tiếng Anh]

Những cuộc phiêu lưu kỳ thú của Nam tước Muynkhaoden (The Surprising Adventures of Baron Munchausen) – Rudolph Erich Raspe

Trong ấn phẩm “Chuyện lạ du ký của vua nói khoác” của Nhà Xuất Bản Văn Hoá Dân Tộc, dịch từ bản tiếng Trung của Nhà Xuất Bản Nội Mông, nhân vật chính đã được nhắc đến qua ba tên gọi khác nhau: Minzihausen, Mizihausen, Minjihausen. Không một kết quả nào tìm thấy khi thử tìm kiếm các tên gọi này trên Google. Tìm kiếm theo tên tác giả, A. Laspa, thì lại càng vô vọng.

Cuối cùng tôi phải áp dụng một phương pháp hơi thô thiển nhưng khá hiệu quả: bắt đầu quá trình tìm kiếm bằng tên phiên âm tiếng Việt mà tôi còn nhớ được: nam tước Muynkhaoden. Từ đó ta sẽ truy ra tên tiếng Nga của nhân vật (МЮНХАУЗЕН). satellite map . Và cuối cùng là nguyên tác, The Surprising Adventures of Baron Munchausen, tác giả Rudolph Erich Raspe.

Và đó chỉ là bất ngờ đầu tiên trong quá trình “điều tra” về tác phẩm. Trong khi các tác phẩm Việt hoá chỉ xem nhân vật nam tước Munchausen như một dạng vua nói khoác, một Bác Ba Phi của Đức thì tại phương Tây, nhân vận Munchausen được xem ngang hàng với Robinson Crusoe và Gulliver, những nhân vật của phiêu lưu và trí tưởng tượng, của sự khao khát hiểu biết, văn hoá và chinh phục.

Những ai yêu thích những giá trị trên trong các tác phẩm văn học phương Tây nổi tiếng cận đại và hiện đại sẽ dễ dàng bắt gặp lại những nét quen thuộc trong những cuộc phiêu lưu của Nam tước Munchausen. Mạch văn phong cầu kỳ quý tộc nhưng trang nhã và hài hước gợi nhớ đến những tác phẩm của Alexandre Dumas. Việc nam tước rơi xuống một khe nút ở Hy Lạp để gặp gỡ hai vợ chồng thần linh cổ đại Vulcan (Hephaetus) và Venus (Aphrodite) đã sống khép kín tại đấy hàng ngàn năm giống đến kỳ lạ việc các nhân vật trong truyện Nicholas Flamel chui xuống khu hầm mộ Paris để gặp vị thần chiến tranh Mars đang ngủ sâu. Các chuyến phiêu lưu trên khinh khí cầu và đến Mặt Trăng của Munchausen phải chăng chính là nguồn cảm hứng cho các cuộc phiêu lưu tương tự được Jules Vernes sau này kể lại. browser shots . Thế giới quan (đầy lệch lạc) của những người da trắng dành cho người da đen ở châu Phi và người da đỏ ở châu Mỹ vô cùng tương đồng với những chuyến phiêu lưu của Tintin. Và những cuộc gặp gỡ của nam tước với Sphinx ở Ai Cập hay Don Quixote ở Tây Ban Nha là những nét văn hoá thú vị mà sau này thường thấy gặp trong những chuyến phiêu lưu của các nhân vật truyện tranh nổi tiếng của phương Tây.

Những chuyến phiêu lưu của Munchausen, dù vô cùng kỳ lạ, vẫn chưa ly kỳ bằng câu chuyện đời thực của tác giả, một nhà văn, một nhà khảo cổ nổi tiếng, một tên tội phạm bị truy nã phải lưu vong. Hình tượng Munchaosen, theo như một số nhà nghiên cứu, là một hình ảnh để tác giả phản chiếu chính mình, “một nam tước mà số phận và tài năng vượt hẳn lên nhận thức của những người đương thời.”

Bổ sung của Trần Anh Khôi:

Tham khảo bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/baron_munchausen.html

Tháng 11/2009 NXB Mỹ Thuật đã có in bản tiếng Việt (có 2 tên sách: Những cuộc phiêu lưu kỳ thú của Nam tước Muynkhaoden / Bà tước Mynkhaoden?), dịch giả Ngọc Khánh.

The Secrets of the Immortal Nicholas Flamel – Michael Scott

Motif về một thế giới từng được xây dựng, phát triển bởi những sinh vật bất tử có quyền năng của thần thánh và sau đó được “chuyển giao” từng bước cho loài người đã dần trở nên phổ biến. Người Elves đã lìa bỏ Middle-Earth trong bộ truyện trường thiên Lords of the Rings, hoặc người Esper từ bỏ thế giới trong trò chơi lừng danh Final Fantasy. Trong series truyện The Secrets of the Immortal Nicholas Flamel của mình, tác giả Michael Scott còn dấn thêm một bước nữa: giống loài Elders, sau khi “nhường” lại thế giới cho loài người, đã một lần nữa quay lại để tìm cách thống trị thế giới, để “biến loài người thành  nô lệ, và hơn thế nữa, thành thức ăn.” Và kể từ đó, sự phát triển của thế giới, bên dưới lớp vỏ được ghi chép lại trong lịch sử của các nền văn minh con người, là một cuộc chiến dai dẳng xuyên hàng thế kỷ giữa các Dark Elders cùng tay sai với các “Elders tốt” hỗ trợ cho sự bảo vệ thế giới của loài người, đại diện là nhà giả kim huyền thoại Nicolas Flamel, một trong số ít người đã tự tìm cách trở thành bất tử mà không cần sự ban phát của giống nòi Elders.

Có thể thấy Michael Scott đã “fantasize” cách tiếp cận của Dan Brown trong The Da Vinci Code: giải thích những gì còn lại của quá khứ, xuyên suốt qua lịch sử và văn hoá, theo một thế giới, một sự thật của riêng mình. Qua hai tập đầu tiên của series truyện, The Alchemyst và The Magician, Michael Scott đã nhúng và hệ thống hoá một cách khéo léo và có hệ thống kho tàng thần thại Hy-La, Bắc Âu và Ai Cập cổ đại cùng các nhân vật lịch sử và huyền sử của Châu Âu vào một câu truyện phiêu lưu chiến đấu hấp dẫn xoay quanh một cặp song sinh nam nữ được nhắc đến bởi một lời tiên tri – lại một motif quen thuộc – rằng sẽ thay đổi hoàn toàn thế giới này.

Cũng như Dan Brown, bên cạnh một cốt truyện gay cấn được đan dệt khéo léo các tình tiết lịch sử – thần thoại, Michael Scott tỏ ra không có gì đặc sắc trong việc xây dựng và phát triển tâm lý nhân vật. Nhân vật chính, Nicholas Flamel, là một kẻ không-tính-cách hoặc, cứ hy vọng thế, tính cách được che đậy khéo léo đến mức không ai có thể cảm nhận được. Việc đưa các nhân vật lịch sử vào truyện có thể là một sự mạo hiểm. Nếu mô tả không đúng “tầm”, các nhân vật này sẽ trở thành bại bút. Joan of Arc là một ví dụ. Sự xuất hiện của the Maid of Orleans chưa xứng với danh tiếng và huyền thoại của nàng. Ấn tượng nhất có lẽ là Scathach, một nữ ma ca rồng tóc đỏ ăn chay hai ngàn năm trăm năm tuổi, là the Warrior, là the Shadow, là người đã đơn thân độc mã quyết định chiến thắng ở Stalingrad cho “phe người tốt”, trước cuộc tấn công của “phe người xấu”.

Nhưng dù sao, đọc Nicholas Flamel vẫn thấy thích và thấm hơn Harry Porter, vì bên cạnh phép thuật, vẫn còn sự xuất hiện của những thanh gươm. Bên cạnh sự huyền bí, vẫn còn đó sự tồn tại của chủ nghĩa anh hùng.

Bổ sung của BQT:

Cuốn Nhà giả kim (The Alchemyst):   [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]

Cuốn Pháp sư (The Magician):   [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]

Trà Hoa Nữ (La Dame aux Camélias/Camille) – Alexandre Dumas (con)


French original name: La Dame aux Camelias
English name: The Lady of the Camellias, or Camille
Author: Alexandre Dumas (fils)

“Trà hoa nữ là một câu truyện đau thương về cuộc đời nàng kỹ nữ yêu hoa trà có tên là Marguerite Gautier. Nội dung Trà hoa nữ kể về mối tình bất thành của anh nhà giàu Duval với cô kỹ nữ Marguerite, một đề tài tưởng đâu là quen thuộc, nhưng bằng ngòi bút sắc sảo cộng với tình cảm bao dung mà tác giả muốn truyền tải, truyện được độc giả đón nhận không ngần ngại, dù là giới quý tộc, cái giới bị hạ thấp hơn cả cô kỹ nữ trong truyện. Mặc dù Marguerite sống bằng nghề kỹ nữ nhưng trái với nghề của mình Marguerite là người có tâm hồn và cá tính; nàng có lòng vị tha, biết hi sinh bản thân mình cho người mình yêu. Marguerite Gautier trong chuyện được viết dựa trên hình mẫu của Marie Duplessis, người yêu của chính tác giả.”

Đây có lẽ là một trong số ít những bộ truyện tình cảm sướt mướt mà tôi thích đọc và đã đọc lại vài lần (tôi rất ghét những truyện có kết thúc buồn thảm). Truyện mở đầu bằng cái chết của một kỹ nữ hạng sang, Marguerite Gautier biệt danh Trà Hoa Nữ. Nàng xinh đẹp, nàng trẻ trung, nàng sang trọng, đàn ông quỳ dưới chân nàng cầu mong tình yêu. Nhưng có ai biết mối tình đau khổ của nàng với chàng công tử Duvall, mà vì chàng, nàng đã hy sinh tất cả, kể cả tính mạng để gia đình chàng được an vui.. Marguerite đẹp mà không kiêu ngạo, cao sang mà không ích kỷ, tâm hồn nàng đẹp và cao thượng trong cái nghề kỹ nữ nhơ nhớp. Bi kịch tình yêu của nàng và chàng là bi kịch của xã hội thượng lưu, đề cao cái bộ mặt danh dự trên cái tâm hồn quý giá.

Trà Hoa Nữ đã được chuyển thể qua hàng trăm vở kịch và phim. Ở Việt Nam, nữ nghệ sỹ Kim Cương cũng đã dựng một vở kịch cùng tên. Phim Hollywood thì có Greta Garbo vào vai Marguerite những năm 30, Greta Scacchi những năm 80. Câu truyện đã lấy nước mắt của hàng triệu độc giả và khán thính giả hàng trăm năm nay.

Lúc M mới đọc lần đầu, tới đọan chàng Duvall bệnh liệt giường liệt chiếu sau cái chết của Trà Hoa Nữ, nước mắt ròng ròng mà mắt vẫn đọc ngấu nghiến như bị thôi miên. Rồi tới đọan hai người quen nhau, yêu nhau và về quê sống với nhau, M chỉ thầm ao ước phải chi đừng ai can thiệp vào đời sống thiên thần của họ.. Rồi tới lúc cha chàng tới gặp nàng và nàng giả bộ hư hỏng để chàng ghét, ôi thôi vừa giận vừa thương hai cha con họ. Giận người cha tàn nhẫn mà cũng thương người cha bất nhẫn, giận người con khờ khạo mà cũng thương người con bị lừa, và có lẽ giận nhất là ông tác giả “đáng ghét” đã dựng ra cái bi kịch tình yêu tuyệt vời mà thê thảm đến thế…

hihi, bạn nữ nào đọc tác phẩm này nhớ cầm theo 1 hộp khăn giấy thật to nhé, bảo đảm rơi hết nước mắt mới thôi..

[bản tiếng Việt] — [bản tiếng Pháp] — [bản tiếng Anh]

Điên cuồng như Vệ Tuệ – Vệ Tuệ

Vệ Tuệ cũng là tên tác giả tập truyện này. Đây là nữ tác giả đã từng gây tranh cãi qua cuốn Búp bê Thượng Hải, với lối viết mạnh bạo, phơi bày nhiều chi tiết tình dục. Lần này cô lấy tên chính mình ra tựa sách, cũng là một lối thể hiện cá tính và cái tôi.

Cuốn sách mỏng với vài truyện vừa, khắc họa đời sống của tuổi trẻ Trung Hoa thông qua con mắt & ngòi viết của chính một người trong số họ. Thật ra, bản thân tôi không thấy nhiều yếu tố sắc dục trong những câu chuyện của Vệ Tuệ. Có sự phóng túng, hoang đàng (và cả hoang tàn), nổi loạn của giới trẻ đang mải miết tìm lối đi, tìm lý tưởng (hoặc giả chẳng tìm gì, nhưng vẫn loay hoay không có mục đích sống).

Có những nét tương đồng trong xã hội & câu chuyện của tác giả với thực tế hiện nay của Việt Nam. Điều này giúp ta thấy sự việc & nhân vật gần gũi hơn. Tiếc là Vệ Tuệ chỉ viết nên những câu chuyện ngắn, những bức tranh nhỏ. Với đề tài như vậy, tôi mong chờ một cuốn sách dày hơn, như Rừng Na-Uy vậy.

Không hiểu vì sao tôi lại chần chừ không mua & đọc Búp bê Thượng hải (vì nó nổi đình nổi đám quá chăng?), nhưng lại chọn cuốn này. Sau đó mới thấy nhiều người cho rằng đây là cuốn đáng đọc nhất (may mắn?). Nhưng quả thật, tôi chưa từng đọc dòng văn gọi là linglei, nhưng cuốn sách này – theo tôi – không phải là dạng rẻ tiền. Có câu chuyện, có tình tiết, có những điều đọng lại để suy ngẫm. Khắc họa tuổi trẻ cần trung thực như vậy, và không cần đa chiều. Người đọc sẽ tự phác họa bức tranh.

Dù sao, nếu chưa quá 20 tuổi, tôi nghĩ bạn khoan đọc cuốn sách này. Nếu không bạn sẽ chỉ thưởng thức cái vỏ sắc dục mà không thấy cái lõi giằng xé của nhân vật.

[bản tiếng Việt]

Can You Keep A Secret? – Sophie Kinsella

This is one of the strange Chick Lit where you can laugh and cry so much for almost no particular reason. And it is great, just simply great.

Already a white-knuckle flyer, Emma goes to pieces when her flight from Glasgow to London encounters severe turbulence. Thinking the end is near, she spills every secret she has ever had to the stranger next to her. How she lost her virginity, what she really thinks of her boyfriend, the petty stunts she pulls on co-workers, the way she killed her parents’ goldfish while they were on vacation and replaced it without their knowledge, her deepest thoughts on g-strings, cousins, Charles Dickens, and more. When the plane miraculously lands, Emma is thankful she will never again see this man who knows every little secret of her life.

Emma returns to her job as a junior marketing executive and as she attempts to climb the corporate ladder, every embarrassing secret of her life is exposed. How Emma combats this public humiliation and discovers another person’s secret makes for a rollicking good read.

One minute you laughed over how terribly unlucky Emma’s date was, the next minute, tears were running down because Emma was totally humiliated and hurt with all her secrets’ out of the bag. Sophie Kinsella has this witty writing and although the situations sometimes bothers ridiculous, the way Kinsella handles them makes it really hillarious and heart-warming.

 [bản tiếng Anh]

Hoàng tử bé (Le Petit Prince/The Little Prince) – Saint-Exupéry

Chắc nhiều người sẽ bật cười khi tôi giới thiệu cuốn này vì nó quá quen thuộc, quá nổi tiếng. Như sự thật là tôi chưa từng đọc cho đến cách đây… 2 tuần. Thật sự ngỡ ngàng. Cách kể chuyện của tác giả và giọng văn của dịch giả (Bùi Giáng) quá lạ và… cuốn hút.

Truyện con nít, có lẽ vậy. Nhưng người lớn đọc vẫn thấy thích, vì thấy những ước mơ, những nghĩ suy thời nhóc tì của chính mình. Một tiểu hành tinh nào đó, có một hoàng tử, nhỏ bé, mỏng manh, đã chu du và lạc đến địa cầu nhiều trắc trở.

Câu chuyện trong ngần. Và u uẩn. Sự khác biệt giữa người lớn và trẻ con trong mắt nhân vật chính cứ làm ta day dứt. Tại sao con người lại không thể mãi ngây thơ, mãi tốt bụng? Những bài học luân lý nhẹ nhàng nhưng rất đáng nghiền ngẫm được nêu ra khéo léo và hiệu quả.

Và tất nhiên, không thể không nhắc đến Bùi Giáng tiên sinh. Ông đã phả vào câu chuyện cái ngôn ngữ ngồ ngộ, đọc nhiều khi trúc trắc, nhưng rất “phê”. Nhiều khi không hiểu được, cũng là thứ tiếng Việt mà ta nói mỗi ngày, sao có người biến nó thành một thứ độc đáo như vậy được?

 [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Việt mới] — [bản tiếng Pháp] — [bản tiếng Anh]

Bạn có thể xem thêm bộ sưu tập Hoàng tử bé bằng gần 200 ngôn ngữ khác nhau: http://www.petit-prince.at/collection.htm

giới thiệu sách nên đọc