Người tình (L’Amant) – Marguerite Duras

Tôi đến với cuốn “Người Tình” sau khi biết đến bộ phim cùng tên rất lâu. Tôi cũng hay có ý nghĩ tác phẩm văn học thường hay hơn tác phẩm điện ảnh, và lần này, chính là một minh chứng hùng hồn (hay là tôi xem phim khi còn quá trẻ nên không bắt được cái hồn của nó?).

Đọc sơ nét qua tiểu sử của nữ tác giả M.Duras, người ta cũng thấy ngay Người Tình mang dáng dấp của một cuốn tự truyện, hay ít nhất, bà đã đưa rất nhiều chất liệu từ cuộc sống thật của bà vào tác phẩm. Bộ phim dựa trên cuốn sách này tập trung hầu hết vào chủ đề chính cũng là tựa đề của nó: chuyện của nhân vật “tôi” và người tình; trong khi cuốn sách lại chứa đựng nhiều điều hơn thế, nhiều mảnh đời, nhiều đau đớn hơn thế.

Bối cảnh câu chuyện là ở Sài Gòn (và Vĩnh Long, Sa Đéc,..) những năm thuộc Pháp. Một thiếu nữ da trắng mười lăm tuổi rưỡi gặp gỡ một người đàn ông người Hoa hơn cô mười tuổi trên một chuyến phà ở miền Tây, rồi từ đó diễn ra một chuyện tình đam mê và buồn thảm. Xung quanh chuyện tình của họ là cuộc sống của gia đình cô với những tính cách khác nhau và diễn biến nội tâm phức tạp.

Lối viết của tác giả khiến tôi có cảm giác bà không dừng lại được khi bắt đầu viết câu chuyện này. Những dòng tự sự cứ thế tuôn ra, nhân vật “tôi” kể về mình, kể về bà mẹ khốn khó và thiên vị, kể về người anh cả hư hỏng, người anh út cam chịu, kể về những bóng dáng thoáng qua trong quảng đời thiếu nữ của cô. Khi bắt đầu đọc, tôi đã tưởng sẽ có những cảnh ái ân nồng nhiệt như trong phim từng có; thế nhưng, trừ phi dịch giả hay người kiểm duyệt cắt bỏ, những đoạn “người lớn” trong cuốn sách không hề là điều mà người ta sẽ nhớ, bởi những thứ khác: số phận, tình yêu, nội tâm,.. còn ghi dấu mạnh mẽ và ấn tượng hơn nhiều.

Một điểm nổi bật khi đọc tác phẩm này, là chúng ta thấy cách viết “không quy củ” của tác giả. Bà viết không theo trình tự thời gian, các mảnh chuyện cứ đan xen nhau dường như ngẫu hứng. Cũng không có cấu kết chương hồi gì cả, cứ thế mạch viết trôi liên miên, đang quá khứ lại sang hiện tại rồi lại đến thì “tương lai của quá khứ” (tức là dùng từ “sẽ” để kể chuyện… xa xưa). Với một cuốn sách mỏng như Người Tình thì lối viết ấy tạo ấn tượng riêng, tôi không rõ khi viết một cuốn tiểu thuyết dài thì sẽ thế nào.

Đôi lời nói thêm: Khi đi tìm hình và ebooks cho bài này, tôi đọc được nhiều lời… chê của một số bạn đọc. Tôi chỉ xin nói thêm, đừng đọc Người Tình khi bạn còn quá trẻ. (Nói vui rằng) Tốt nhất có lẽ là đã từng sống trên 20 năm, từng yêu trên 1 lần, và từng… đọc trên 10 cuốn tiểu thuyết…

Bản tiếng Việt (dịch giả Phạm Việt Cường): http://conmotsach.com/books/nguoi_tinh.prc (bản tôi đọc là của dịch giả Lê Ngọc Mai, do Nhã Nam thực hiện, bìa sách ăn theo phim, trong khi giá trị sách bỏ xa phim).

Bản tiếng Pháp: http://conmotsach.com/books/l_amant.pdf (bản scan chất lượng thấp)

3,869 thoughts on “Người tình (L’Amant) – Marguerite Duras”

  1. Pingback: asphalt 8 hack
  2. Pingback: meizitang slimming
  3. Pingback: cars
  4. Pingback: drawing
  5. Pingback: Mac Screen Repair
  6. Pingback: vape pen mods
  7. Pingback: animated cartoon
  8. Pingback: blackhead removal
  9. Pingback: google leaks
  10. Pingback: نهنگ عنبر
  11. Pingback: Elvis Entertainers
  12. Pingback: Bola Nation

Leave a Reply