Category Archives: Việt Nam

Đoạn tuyệt – Nhất Linh

Trong tất cả các tác phẩm của Tự lực văn đoàn có lẽ “ Đoạn Tuyệt” được mọi người nhớ đến nhiều nhất. Tôi biết tác phẩm này qua lời kể của má và mấy anh chị lớn. Má tôi cứ nhắc mãi cô giáo Loan, cô giáo Thảo làm tôi tò mò quá và đến năm học lớp 9 tôi “ nhai” gần hết tác phẩm của Tự lực văn đoàn  trong đó có “Đoạn Tuyệt”.

Những năm đầu thế kỷ XX, xã hội có cái nhìn rất khắc khe về phụ nữ đặc biệt là những phụ nữ có học như Loan. Tình yêu của Dũng và Loan – một chàng trai có chí hướng và một cô gái có học – như một làn gió mới thổi vào chế độ phong kiến Việt Nam buổi suy tàn. Và rồi chỉ vì món nợ ba ngàn đồng của cha mẹ  mà Loan phải lấy Thân, bắt đầu chuỗi ngày tủi nhục và căng thẳng ở nhà bà phán Lợi. Con dâu đối với gia đình bà phán chỉ đơn thuần là một công cụ cho việc nối dõi, hầu hạ gia đình.Vì thế khi sau khi con chết và biết vợ không còn khả năng sinh con, Thân đã công khai lấy vợ lẽ.

Từ đó, Loan sống những ngày vô vị bên cạnh chồng, trong sự đay nghiến của bà phán Lợi về cái tội tuyệt đường sinh đẻ. Trong một đêm đôi co với chồng chỉ vì muốn thức khuya hơn một chút để đọc sách, loan đã lỡ tay đâm chết chồng bằng con dao rọc giấy. Điều mà tác giả làm cho người đọc thích thú và cảm thấy thỏa mãn chính là quyết định trắng án mà tòa đã dành cho Loan. Tôi rất thích những lời bào chữa sác sảo và đầy tính nhân văn của vị trạng sư “Thị Loan chỉ có mỗi một tội là là tội cắp sách đi học để tâm trí thành một người mới, rồi về chung sống với nười cũ…nhưng tội ấy thị Loan đã chuộc lại bằng bao nhiêu năm đau khổ”.

Nhà thơ Xuân Diệu từng nói “ Mau lên chứ vội vàng lên với chứ,em ơi em tình non sắp già rồi”. Thiết nghĩ, thỉnh thoảng chúng ta cũng nên sống chậm một chút…chầm chậm dõi theo tình yêu của Dũng và Loan vì tôi tin rằng cuối cùng họ cũng sẽ tìm được hạnh phúc. Trong những tháng ngày bôn ba theo đuổi chí hướng của mình, Dũng vẫn luôn dõi theo cuộc đời của Loan, đối với anh “Loan bây giờ cũng như Loan khi chưa lấy chồng”. Tuy không lãng mạn như  “Hồn bướm mơ tiên” nhưng “Đoạn tuyệt” lôi cuốn người đọc ở hình tượng một cô gái mới có học, sống tình cảm, tinh tế và có lý tưởng.

Hồn bướm mơ tiên – Khái Hưng

Lúc còn đi dạy tôi cứ tiếc mãi về chuyện không có tác phẩm nào của nhóm Tự Lực Văn Đoàn có mặt trong sách giáo khoa. Không hiểu sao cái văn phong chầm chậm, nhẹ nhàng của Tự Lực Văn Đoàncứ ám ảnh tôi mãi. Tôi thích cách Khái Hưng xây dựng hình ảnh những bà Án, bà Huyện sắc sảo và độc ác. Cách Thạch Lam làm người đọc ngậm ngùi khi đọc “Hai đứa trẻ”, “Nhà mẹ Lê”… và rất nhiều những tác phẩm đã làm nên dấu ấn Tự Lực Văn Đoàn trong lòng biết bao độc giả yêu thích văn học Việt Nam.

Tự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động và sáng tạo văn chương nổi lên từ những năm 30 của thế kỷ trước. Nhóm gồm các thành viên Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo, Thạch Lam, Thế Lữ, Tú Mỡ, Trần Tiêu và Xuân Diệu. Văn chương Việt Nam trong thời kì trung đại chưa có sự xuất hiện nhiều của đời sống thành thị và lớp công chúng trẻ. Vì thế sự ra đời của Tự Lực Văn Đoàn giai đoạn này đã được tầng lớp thanh niên cấp tiến đón nhận nhiệt tình.

“Hồn bướm mơ tiên”  là cuốn tiểu thuyết đầu tay của Khái Hưng và là cuốn tiểu thuyết đầu tay của nhóm. Một chuyện tình không diễn ra ở chốn phồn hoa đô hội mà diễn ra trong cảnh chùa chiền tĩnh lặng. Nhân dịp nghĩ hè Ngọc lên thăm người bác ở chùa Long Giáng và gặp chú tiểu Lan. Trong quá trình đi tìm giữa thực và hư, Lan là trai hay là gái Ngọc đã phải lòng “ chú tiểu”. Bí mật về chuyện giả trai của Lan được tác giả giấu kín cho đến gần cuối tác phẩm.

Mỗi lần đọc truyện tôi đều thích thú theo dõi cuộc đuổi bắt giữa Ngọc và Lan, cuộc đuổi bắt giữa tình yêu và tôn giáo. Và cũng có lúc Lan thành khẩn nhận rằng “lòng trần tục vẫn chưa rủ sạch”. Nhà văn đã cho tình yêu của họ dừng lại ở một giới hạn mà có lẽ nếu họ vượt qua thì “Hồn bướm mơ tiên “ sẽ mất đi sự lãng mạn. Lan vẫn là người nơi cửa Phật và Ngọc thì sẽ “thờ ở trong tâm trí cái linh hồn dịu dàng của Lan”. Tình yêu của họ không có sự dâng hiến về mặt thể xác mà chỉ có sự toại nguyện trong linh  hồn, trong ý tưởng.

Tôi đọc tác phẩm này lần đầu tiên khi đang học lớp 9 và mãi đến bây giờ đối với tôi đây là mối tình lãng mạn nhất trong văn học Việt Nam.

Tham khảo bản ebook: http://www.ConMotSach.com/books/Hon_Buom_Mo_Tien.prc

[info] Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh – Nguyễn Nhật Ánh

Ghi chú: Những bài bắt đầu bằng [info] là thông tin cơ bản về những cuốn sách đáng chú ý nhưng chưa có bài giới thiệu trên ConMotSach.com, nhằm mục đích tra cứu và hầu như không có phần tóm tắt nội dung.

Nhà xuất bản: NXB Trẻ

Số trang: 380

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13 x 20 cm

Ngày xuất bản: 12 – 2010

Trọng lượng: 374 gram

Giá bìa: 82.000 VNĐ

Người không mang họ – Xuân Đức

Tác phẩm này xuất bản đã lâu (năm 1985, NXB Công An Nhân Dân) và được xem là một trong số những tiểu thuyết hình sự hay nhất của Việt Nam. Tác giả, dựa trên một câu chuyện có thật, viết về cuộc đời của một tên tướng cướp nhiều lần thay tên đổi họ. Hoàng Lạng, Nguyễn Viết Lãm, Trương Sỏi,… đều chỉ là vỏ ngoài của một người đàn ông có gốc gác không rõ, có cuộc đời chìm nổi theo dòng lịch sử.

Nhà văn Xuân Đức đã kể lại một câu chuyện trước và sau 1975, với những biến cố có thật, với những phận đời có thật. Ông khai thác nhiều về nhân vật, không quá sa đà vào việc “ca ngợi chế độ”. Những diễn biến dồn dập trên chốn giang hồ, những nỗi niềm trong nội tâm nhân vật, và tất nhiên, tình cảm con người, nhất là tình yêu, được thể hiện cuốn hút trên từng trang sách. Nhân vật nữ Khánh Hòa, nữ cướp Kim Chi đã làm câu chuyện cuộc đời của Trương Sỏi trở nên sống động và cũng đầy bi kịch. Kết cục bi thảm nhưng khó tránh của tên cướp này đem đến độc giả những suy ngẫm về kiếp người.

Bởi vì trước khi làm con quỷ hoành hành trong bóng tối, Nguyễn Viết Lãm đã có một quãng làm Người.

Cuốn sách này mang hơi thở của lịch sử, của thời cuộc, nhưng trước hết vẫn là một tiểu thuyết hình sự hấp dẫn. Gần đây tác phẩm đã được NXB Văn Học tái bản năm 2005. Vào khoảng đầu thập niên 90, đã có một bộ phim cùng tên được thực hiện dựa trên tiểu thuyết này.

Tham khảo ebook: http://ConMotSach.com/books/Nguoi_Khong_Mang_Ho.prc
Website của nhà văn Xuân Đức: http://xuanduc.vn

Hành Trình Ngày Thơ Ấu – Dương Thu Hương

Hành Trình Ngày Thơ Ấu là một trong những quyển sách dành cho thanh thiếu niên Việt Nam mà M thích nhất. Mặc dù lâu rồi không đọc, nhưng M vẫn nhớ rõ câu chuyện về hai cô bé rời Hà Nội lên biên giới tìm ba. Trên đường các cô bé đã gặp rất nhiều người tốt như anh Khiết, ông Mộc bản Nùng, các chiến sỹ đồn Khậu Phai. Trong truyện còn giới thiệu nhiều món ăn và những phong tục của vùng núi đồi miền Bắc. M còn nhớ món canh ếch, món Thắng Cố ngậy những mỡ, món thịt heo luộc để nguyên con, rồi thịt muối, bỏng rang, các lọai bánh Tết. Rồi chuyện bắt cọp, chuyện nướng khoai mì, chuyện phá lão thầy mo.. Và rất nhiều những cuộc phiêu lưu kỳ thú của 2 cô bé.. mà trong trí tưởng tựợng của trẻ thơ lúc đó thì thật là hào hứng và hấp dẫn.

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/hanh_trinh_ngay_tho_au.lit

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh

Nhà văn Nguyễn Nhậtt Ánh đã quá quen thuộc với bạn đọc thiếu niên, thiếu nhi mà không cần kể tên các cuốn sách. Ông từng viết tập truyện trào phúng “Cổ tích cho người lớn”. Và lần này, ông bất ngờ viết về tuổi thơ, tất nhiên là dành cho… người lớn đọc. Tác phẩm này được đón chào khá nồng nhiệt và được nhiều lời khen.

Một cuốn sách nhỏ, mỏng, dí dỏm và hoài cổ. Chỉ những ai đã từng có tuổi thơ và muốn nhớ lại quãng đời hồn nhiên đó, mới thích đọc và sẽ thích đọc. Thủ pháp viết hơi giống cuốn “Cô gái đến từ hôm qua”, đan xen lồng vào nhau giữa hai câu chuyện của hai thời điểm: con nít và người lớn. Giọng văn vẫn hài hước, đối thoại nhiều, ít lên gân triết lý. Khi đọc, tôi có cảm tưởng Nguyễn Nhật Ánh viết cuốn này không phải “vận công” nhiều, tức đơn giản là kể lại một thời thơ ấu của ông, bạn bè ông, cộng chút hư cấu chút suy tư.

Đây không phải truyện giải trí đơn giản, nhưng cũng không để lại nhiều trong độc giả. Nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng tác giả đã kéo người đọc lên chuyến tàu đi ngược về quá khứ, ngược về tuổi thiếu nhi trong sáng và nghịch ngợm. Và chắc nhà văn cũng chỉ mong có thế. Bởi cuốn sách ít chứa đựng những thông điệp để suy tư, dẫu thấy thật hay khi đọc từng trang sách. Đề tài này không mới, nhưng vì người đọc là người lớn nên sẽ có chút “khó tính” hơn độc giả nhí.

Nói gì thì nói, “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” vẫn phải có mặt trên giá sách của gia đình, nhất là các ông bố bà mẹ có con còn đang tuổi thiếu nhi.

Tham khảo bản ebook: http://ConMotSach.com/books/cho_toi_xin_mot_ve_di_tuoi_tho.pdf

Cánh đồng bất tận – Nguyễn Ngọc Tư

(Tôi viết bài này đã lâu, nay nhân có nhiều tin tức về bộ phim dựa trên tác phẩm này nên tôi đăng lên. Tôi chưa xem phim, nhưng cũng hy vọng các bạn đọc sách trước khi xem phim)

Có thể viết gì về tập truyện này, khi nó đã từng gây một cơn “sóng gió” trong làng văn và dư luận báo chí? Tôi không có ý định bình luận gì về những tranh cãi đó, dù thật ra chính nhờ sự “ồn ào” đó mà tôi tìm đọc Nguyễn Ngọc Tư và tôi rất mừng mình đã làm điều đó. Tôi vốn ít đọc văn học Việt Nam, nhưng với giọng văn đặc trưng của nhà văn nữ này, tôi tin đây là một trong những tác giả xuất sắc hiện nay.

Chắc hẳn nhiều người đã đọc truyện ngắn này (cùng các truyện khác trong tập truyện cùng tên), nhưng tôi vẫn muốn giới thiệu một lần nữa, như một lời cám ơn đến Nguyễn Ngọc Tư. Dùng tiếng Việt để kể chuyện như nhà văn đã làm, là một cách tôn vinh tiếng mẹ đẻ và tôn vinh văn chương. Tôi vẫn hy vọng tác giả sẽ không dừng lại ở truyện ngắn, tạp bút, mà sẽ có một lúc nào đó cho ra đời những tiểu thuyết dài để chúng ta thưởng thức.

“Cánh đồng bất tận” là một câu chuyện buồn, thiệt buồn và có phần nặng nề. Nhưng nó không đen tối, không mờ mịt, mà lại đầy ắp tình người, đầy ắp yêu thương, dù là cách yêu thương kỳ cục, khác biệt của từng nhân vật trong truyện. Ba cha con lênh đênh trên sông nước Nam Bộ, trên cuộc đời buồn bã của họ để tìm kiếm một ngày mai dù chỉ trong giấc mơ hay ước mong. Những tình tiết khốc liệt, tình dục càng làm câu chuyện đẫm thấm tình cảm con người mà không dung tục. Và không chỉ “Cánh đồng bất tận”, những câu chuyện khác cũng cứa vào lòng người đọc những nhát nhẹ nhàng mà đau rát. Chẳng hạn hình ảnh người cha tìm con gái làm mọi cách để được lên truyền hình với hy vọng cô sẽ nghe được lời nhắn gửi của mình (trong “Cải ơi”). Hình ảnh ấy sẽ mãi đọng lại như sự day dứt và ám ảnh mà câu chuyện đem đến cho độc giả.

Nhưng nội dung, tình tiết hay thông điệp nhân văn mà tác giả gửi gắm không phải là thứ gây ấn tượng nhất với tôi. Điều khiến tôi yêu thích chính là ngôn ngữ của Nguyễn Ngọc Tư. Cách dùng từ hết sức Nam Bộ, hết sức địa phương, cách sắp đặt câu văn theo giọng điệu dân dã đã tạo ra một “đặc sản” mà các cây bút nước nhà ngày nay ít có. Tuy nhiên, chính vì sự khác biệt ấy mà tôi nghĩ rằng không phải tất cả đều sẽ ưa thích tác phẩm của nhà văn này.

Một lần nữa, với những tác giả như Nguyễn Ngọc Tư, chúng ta có thể hy vọng Việt Nam sẽ tiếp tục có nhiều tác phẩm hay cho những người thích đọc. Chỉ giản đơn thế thôi.

 Bản ebook tập truyện: http://www.ConMotSach.com/books/canh_dong_bat_tan.prc

 Đọc online:

Tham khảo đặc trang Nguyễn Ngọc Tư do GS Trần Hữu Dũng lập: http://www.viet-studies.info/NNTu/index.htm

Blog của Nguyễn Ngọc Tư: http://ngngtu.blogspot.com/

Chúng tôi khuyến cáo bạn đọc mua & đọc sách có bản quyền, như cử chỉ ủng hộ tác giả.

Còn chút gì để nhớ – Nguyễn Nhật Ánh

Truyện Nguyễn Nhật Ánh như tôi đã nhắc trong bài giới thiệu Cô gái đến từ hôm qua, vốn có vui có buồn, và một trong những câu chuyện “buồn” mà tôi thích là cuốn Còn chút gì để nhớ.

Bản thân cốt truyện có thể khá giống với cuộc sống thật nhiều bạn trẻ hiện nay. Nhân vật “tôi” trong sách là chàng trai lặn lội từ miền quê xa xôi vào đất Sài Gòn để thi và học Đại học. Và rồi gặp mấy chị em nhà hàng xóm ở nơi anh chàng trú ngụ. Trong đó có cô bé Quỳnh – xinh đẹp và trong sáng.

Rõ ràng, chúng ta thấy câu chuyện không có gì mới mẻ, nhưng cái hay nằm ở tình tiết sinh động và rất thực, nằm ở tâm trạng của những người lần đầu bước chân vào mảnh đất của rung động tình cảm. Cô bé trong truyện đã yêu một cách rất hồn nhiên, mà cũng hời hợt và vô tâm. Nhân vật chính – người kể chuyện – đã yêu và mãi yêu hình bóng của một người con gái đã khiến con tim trai trẻ lần đầu biết sung sướng và đau đớn.

Không chỉ vậy, cuốn sách còn có những tình yêu và tình bạn khác, cũng rất đời thực, khiến cho câu chuyện không còn mang dáng dấp hư cấu nữa. Kết thúc câu chuyện là dấu lặng sâu lắng cho độc giả, một giây phút nào đó, hoài niệm về những buồn vui của mối tình đầu.

Tải bản pdf tại: http://conmotsach.com/books/con-chut-gi-de-nho.pdf

Tuổi thơ dữ dội – Phùng Quán

Tôi phân vân không biết bắt đầu thế nào, giới thiệu thế nào về tuyệt tác này. Bởi sự trân trọng tôi dành cho tác phẩm quá lớn. Hình như đây là tác phẩm gây xúc động nhất cho tôi, mà tôi từng được đọc. Cũng có thể do tôi đọc Tuổi Thơ Dữ Dội khi còn nhỏ, nên cảm xúc có thể chưa chai lì như bây giờ chăng, tôi không dám chắc; nhưng tôi vẫn tin rằng, đây là cuốn sách đem đến cảm xúc nhiều nhất.

Sách viết về tuổi thơ, viết cho tuổi thơ và cả cho người lớn. Bối cảnh là chiến trường Huế thập niên 40, những cậu bé với lòng yêu nước & sự hồn nhiên, đã tạo nên những khúc bi hùng đáng được ghi danh. Những tình tiết hài hước, những câu chuyện cảm động, những nhân vật dường như sống mãi với thời gian.

Tôi thử tìm bằng Google và thấy vô số bài viết giới thiệu tác phẩm này. Có lẽ tôi không cần làm thêm động tác tóm tắt hay tổng kết. Đây là cuốn sách tất nên đọc và phải đọc. Nhất là những thế hệ không chạm trán với chiến tranh.

Những cậu bé như Lượm, như Bồng vẫn còn mãi trong trí nhớ người đọc. Riêng tôi xúc động mãnh liệt nhất khi đọc đoạn cậu bé “Quỳnh sơn ca” chết đi. Một cái chết bi thương và dữ dội như chính tuổi thơ của cậu và bè bạn, như chính tác phẩm mà nhà văn Phùng Quán đã viết suốt mười mấy năm ròng rã.

Càng hát, gương mặt em càng tái xanh như người đang mất máu. Tưởng chừng như máu trong những mạch xanh xao của em đang chảy tràn ra khỏi thân thể em theo cùng với những câu hát. Đang ngồi, em vụt đứng thẳng dậy chênh vênh bên mép sạp nứa. Khi hát đến hai câu cuối cùng:

Sông Ô Lâu đôi bờ trắng tóc lau Hát lời thề kháng chiến đến bạc đầu…

Toàn thân em run bắn. Cặp mắt mở to bỗng dạỉ đi. Ánh lửa cảm hứng rực sáng trong đáy mắt em vụt tắt ngấm như một ánh chớp. Và em ngã nhào từ trên sạp nằm xuống đất, bất ngờ đến nỗi không ai kịp đưa tay ra đỡ. Một dòng máu đỏ gắt từ trong miệng trào ra, giàn giụa trên vành môi mở he hé của em. Anh So súng-cối nhào tới, bế xốc em lên ôm chặt vào lòng.

Cặp mắt anh mở trừng trừng nhìn như chết lặng, gương mặt xanh lét với cặp môi trẻ thơ he hé giàn giụa máu hồng của thằng em chiến sĩ, mà nửa giờ trước đây, anh còn cõng nó trên lưng. Anh bỗng kêu thét rung chuyển cả gian lán.

– Quỳnh! Quỳnh!

Bác sĩ Thiền tay run run vạch mi mắt em ra. Ông khoát tay ra hiệu cho chị y tá nước mắt đầm đìa đang run rẩy lấy thuốc ở ống tiêm vào xi- ranh:

– Thôi o ạ, muộn mât rồi! Mắt em đã giãn đồng tử…

Lúc đó vây quanh em có đến hàng trăm người. Phần lớn là các chiến sĩ đã quần nhau suốt năm mươi lăm ngày đêm với giặc ở mặt trận Huế. Họ đã được chứng kiến không ít những cái chết của đồng đội trong các đợt xung phong. Nhưng chưa một ai nhìn thấy một cái chết lạ lùng, đột ngột, dữ dội, như cái chết của người chiến sĩ mới mười ba tuổi ấy.

Chỉ biết cám ơn Phùng Quán đã để lại cho cuộc đời, cho Việt Nam một tác phẩm hay đến thế.

(Một điều tiếc của tôi là các bìa sách của nhiều bản in khác nhau đều chưa xứng với nội dung cuốn sách).

Bản prc tập 1: http://conmotsach.com/books/tuoi_tho_du_doi_tap_1.prc 

Bản prc tập 2: http://conmotsach.com/books/tuoi_tho_du_doi_tap_2.prc 

Quê nội – Võ Quảng

Một trong những “khuyết điểm” của tôi là không đọc nhiều sách của các tác giả Việt Nam. Nhưng có một điều may mắn, những tác phẩm tôi đã đọc đa phần đều làm tôi thích thú. Riêng với Quê Nội của cố nhà văn Võ Quảng, cảm xúc còn vượt xa “thích thú”, khi nhỏ tôi đã đọc say sưa, và khi lớn (tức sắp già) tôi cũng vẫn mê đắm câu chuyện và chữ nghĩa của ông.

Quê Nội đôi khi được xem như “tự truyện” của Võ Quảng, bởi ông lấy những gì đã trải nghiệm trong tuổi thơ để viết nên câu chuyện ở làng quê xứ Quảng. Người ta cho rằng những nhân vật Cục, Cù Lao đâu phảng phất chính bản thân ông và những con người có thật ở quê ông thời ấy. (Có lẽ tương tự như Harper Lee với Giết Con Chim Nhại)

Bối cảnh của cuốn sách là vùng quê Quảng Nam giai đoạn Cách Mạng Tháng Tám. Tính chất phát của người dân, sự hồn nhiên của trẻ thơ đưa đến một góc nhìn thú vị về những biến cố lịch sử lúc đó. Cuốn sách viết cho thiếu nhi, nhưng đó không phải là đối tượng duy nhất. Ai cũng có thể cảm nhận được sự hấp dẫn theo cách của riêng mình.

Cuốn sách đã được dịch qua tiếng Pháp, và dịch giả Alice Kahn cho biết bà còn thích Cục & Cù Lao hơn cả Tom Sawyer. Tựa đề Quê Nội là của một cuốn sách riêng biệt; nhưng Võ Quảng còn viết tiếp câu chuyện trong một cuốn khác là Tảng Sáng (vốn hay được gọi là Quê Nội phần 2).

Một thằng ở xóm dưới bỗng nổi cười lăn cười lóc:

– Bay nè! Tao gặp nó ngoài chợ. Ai đời, hì hì! Cái “dung” đậy cái nồi mà nó nói là cái vung. Cái trã nó gọi là cái trách. Có trách móc ai đâu. Hì, hì! Nó nói với bà bán nồi: Bán cho tôi cái vung để đậy cái trách. Bà bán nồi chịu chết, không biết nó nói cái chi chi, hì, hì! Đi “dề” nhà, nó nói đi huề nhà, hì hì! Nó uống nhiều nước mặn nên bị cứng lưỡi! – Nói đến đây nó ngã lăn xuống đất, ôm bụng cười rũ rượi.

Một đứa khác phụ hoạ:

– Nó chẳng biết mốc gì cả. Hôm qua tao lại chỗ nó. Nó lấy tay đánh đốp, đập chết con muỗi. Nó lượm con muỗi đem ra sân ngắm nghía như một con gì lạ. Thấy người ta ăn nhộng, nó sợ mất máu. Nó nói là ăn sâu.

Một thằng khác chép miệng tiếc rẻ:

– Uý! Nhộng ngon vậy mà không biết ăn! Nó ăn cái chi?

– Tao thấy nó mua đường với mắm cái.

– Uý mẹ ơi! Kinh lắm! Ăn đường với mắm cái phải oẹ ra hết!

Một vài đứa khạc nhổ rồi nôn oẹ như chính mình vừa ăn đường trộn với mắm cái. 

Tải bản prc của Phần 1: http://conmotsach.com/books/que_noi.prc

Tải bản prc của Phần 2: http://conmotsach.com/books/tang_sang.prc