Category Archives: Thiếu nhi (Children)

Bộ truyện Doraemon (ドラえもん) – Fujiko F. Fujio & Fujiko A. Fujio

Năm 2008, chính phủ Nhật Bản đã chọn Doraemon làm đại sứ hoạt hình chính thức của Nhật Bản. Thế nhưng trước đó 15 năm, danh hiệu này đã được giới thiếu nhi Việt Nam trao tặng không chính thức cho chú mèo máy thông minh kia, khi mà loạt truyện tranh Đôrêmon do NXB Kim Đồng giới thiệu đã lập tức “làm mưa làm gió” trong thị trường đọc của giới học sinh, khiến cho ngày thứ Ba – ngày có tập truyện mới phát hành, trở nên ngày được chờ đón nhiều nhất trong tuần.

 Thật ra hình ảnh Doraemon đã xuất hiện ở Việt Nam tử trước đó khoảng 10 năm, trên những mẫu decal nhỏ “tặng kèm” với những viên kẹo chewing gum xinh xẻo do Thái Lan sản xuất cũng mới vừa được giới thiệu với giới trẻ Việt Nam. Vào thời điểm đó, Doraemon và 5 anh em siêu nhân Power Rangers là những nhân vật xuất hiện nhiều nhất trên những miếng decal này. Và một cách nghiễm nhiên, những ai có chú ý đến chú mèo máy tròn vo kỳ cục này cũng cho rằng đó là một nhân vật siêu anh hùng, siêu hành động của văn hóa phương Tây.

Mãi cho đến khi cầm trên tay những cuốn truyện tranh xinh xắn và vẫn chưa có bản quyền do NXB Kim Đồng làm liều theo một cách ‘rất Việt Nam”, giới trẻ Việt Nam mới thật sự biết Doraemon và nhóm bạn học sinh Nhật Bản kia thật ra là những ai.Để rồi  gần như ngay lập tức, một cơn “Đôrêmonmania” nổ ra. Dư chấn của cơn sốt hóa rồ này vẫn còn đến ngày nay, trong tâm thức của một thế hệ mà tuổi thơ của họ đã trải qua giai đoạn mà Việt Nam đang trên đường hòa nhập vào thế giới truyện tranh thế giới, hay chính xác hơn, thế giới Manga.

Đến ngày nay, Doraemon vẫn chiếm vị trí độc tôn trong những bộ truyện tranh Nhật Bản được yêu thích nhất ở Việt Nam và trên toàn thế giới. Thật khó có thể giải thích được vì sao Doraemon được yêu mến đến thế. Một ý tưởng sáng tác độc đáo được phát triển một cách khoa học; những cốt truyện chặt chẽ được đầu tư cả về chiều sâu ý tưởng lẫn những chi tiết nhấn đắt giá; những tình tiết gay cấn hấp dẫn đan xen với những tình huống hài hước tự nhiên. Những nét vẽ điêu luyện và thậm chí sự gợi cảm cũng được trưng dùng khi cần thiết. Tất cả những điều này đều có thể tìm thấy ở những bộ truyên tranh Nhật Bản xuất sắc khác. Nhưng Doraemon vẫn khác tất cả.

Có lẽ đó là do hiệu ứng “lần đầu tiên”. Trong lần đầu tiên này, NXB Kim Đồng lại lựa chọn “sản phẩm số một” của một trong những nền văn hóa truyện tranh hàng đầu thế giới, vì vậy hiệu ứng để lại thật sâu đậm và khó mà diễn tả thành lời. Những cái tên Nôbita, Chaien và Xêkô đã trở thành một dạng tính từ mô tả những đức tính mà ai-cũng-biết-đó-là-gì. Gần đây, khi bộ Doraemon được tái bản lần mới nhất theo cách trình bày đúng như nguyên tác (truyện được in từ sau ra trước, tranh được bố cục từ trái qua phải, và do đó tránh được “hiệu ứng thuận tay trái” thường thấy ở những bộ manga dịch), các nhân vật đã được trả lại tên gốc của mình, bao gồm Nobi Nobita, Minamoto Shizuka, Goda Takeshi aka Gian, Honekawa Suneo, Dekisugi Hidetoshi,… Đó là một bước tiến về lý, khi chúng ta đã có ý thức tôn trọng nguyên tác và phải hiểu rằng thật ra không ai có quyền thay đổi tên họ, ngày tháng, sự kiện… của một tác phẩm mà không có sự đồng ý của tác giả. Nhưng đó cũng là một bước lùi về tình, khi mà những cái tên “lạ hoắc” trên khó mà gợi lại được những cảm xúc êm đềm của những Đôrêmon, Nôbita, Xuka, Chain, Xêkô và Đêkhi đến từ quá khứ của ngày hôm qua.

[info] Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh – Nguyễn Nhật Ánh

Ghi chú: Những bài bắt đầu bằng [info] là thông tin cơ bản về những cuốn sách đáng chú ý nhưng chưa có bài giới thiệu trên ConMotSach.com, nhằm mục đích tra cứu và hầu như không có phần tóm tắt nội dung.

Nhà xuất bản: NXB Trẻ

Số trang: 380

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13 x 20 cm

Ngày xuất bản: 12 – 2010

Trọng lượng: 374 gram

Giá bìa: 82.000 VNĐ

Chuyện con mèo dạy hải âu bay (Historia de una gaviota y del gato que le enseno a volar / Story Of A Seagull And The Cat Who Taught Her To Fly) – Luis Sepúlveda

Có những khoảng thời gian tôi ít đọc sách, chỉ chọn những cuốn mỏng mỏng và được giới thiệu trước. Đây là một trong những cuốn như thế, và thật may mắn, lại là cuốn sách rất hay mà bạn sẽ không bao giờ tiếc khi đã đọc. Trước đó, thật tình mà nói thì tôi chưa biết nhà văn Luis Sepúlveda qua tác phẩm nào cả.

Một cuốn truyện mỏng dành cho thiếu nhi, nhưng tôi tin là người lớn cũng sẽ đọc nó ngấu nghiến. Bởi cái giọng văn trong trẻo và nhẹ nhàng, bởi các chi tiết tự nhiên mà thấm đẫm yêu thương. Câu chuyện chẳng có gì to tát, chỉ là thời gian ngắn ngủi của một chú hải âu bất hạnh bị mất mẹ, rồi được một con mèo to béo cưu mang. Zorba – con mèo ấy, cùng bạn bè của nó, đã nuôi nấng, dạy dỗ và nhất là, huấn luyện cho chú hải âu biết bay như thế nào, quả là tình huống thú vị. Nhưng cái thú vị nhất của cuốn sách không phải ở cốt truyện, mà ở cách từng nhân vật thể hiện cá tính của mình, và trên hết, là tình yêu thương các con vật dành cho nhau.

Một thế giới tưởng tượng mà rất thật, với những con vật đang sống cùng con người. Một xã hội thu nhỏ với đầy đủ tốt xấu ghét thương. Một thông điệp về giáo dục: hãy dạy con trẻ trở thành chính bản thân chúng. Một bài học về việc giữ lời hứa.

Và tất nhiên, đó là câu chuyện nhỏ của một con mèo nào đó ở một nơi nào đó, trên thế giới này. Tôi tin là hàng đêm vẫn có hàng nghìn câu chuyện như vậy diễn ra trong tưởng tượng của trẻ thơ.

Tham khảo bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.prc 

hoặc http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.pdf

Krabat và cối xay phù thủy (Krabat / The Satanic Mill) – Otfried Preussler

Đã khá lâu tôi ít chú ý đến các sách của Kim Đồng. Một phần vì mình không còn ở độ tuổi mà sách của Kim Đồng nhắm đến, phần khác vì không thích cách biên tập của NXB này. Do vậy tôi biết đến cuốn sách qua một cái duyên khác. Bạn tôi chính là dịch giả cuốn Krabat và cối xay phù thủy này. Được anh giới thiệu về cuốn sách từ khi bắt đầu dịch, quyết định sẽ mua một bản, vừa là ủng hộ bạn, đồng thời cũng tin vào sự lựa chọn và khả năng chuyển ngữ của anh.

Ấn tượng đầu tiên về cuốn sách khá tốt, dù sao cũng là sách có bản quyền hẳn hoi. Bìa in nhũ bóng loáng, tên sách dập nổi trông bắt mắt. Giấy sách dầy, màu trắng ngà. Chữ in bằng thứ font dễ đọc, không quá cầu kỳ nhưng vẫn đẹp. Riêng về mặt hình thức có thể nói đây là cuốn sách làm cẩn thận, chi tiết, chứng tỏ sự đầu tư công sức của những người thực hiện. Cầm một cuốn sách như vậy ai chẳng muốn đọc.

Tất nhiên, một cuốn sách hay không phải ở cái bìa. Cái khiến người ta giữ nó trên giá sách hay cho ra hàng sách cũ là ở nội dung. Về mặt này, cuốn sách hoàn toàn xứng đáng với những giải thưởng người ta đã trao cho nó.

Một vài thông tin trên bìa cho ta biết tác giả đã mất 10 năm để hoàn thành cuốn sách. Với một thời gian dài như vậy, hẳn mọi người sẽ mong chờ một câu chuyện hoành tráng nhưng không kém phần chi tiết với các tuyến nhân vật đan xen nhau một cách phức tạp. Và người ta tự hỏi, làm thế nào tác giả có thể thực hiện được điều này trong một cuốn sách dày chưa đến 300 trang? Bất cứ ai nghĩ vậy hẳn sẽ thất vọng. Đơn giản, đó là từ chính xác nhất có thể mô tả về Krabat và cối xay phù thủy. Cá nhân tôi, khi đọc sách, cảm thấy như đang đọc một câu chuyện dân gian. Hầu hết các truyện cổ dân gian mà tôi biết đều khá đơn giản, xây dựng trên những tình huống trực tiếp và không đòi hỏi tính logic cao. Chẳng hạn, một con quỷ không cần phải có nguồn gốc rõ ràng. Nó chỉ đơn giản là ở đó, gây ra tai họa và cần phải diệt trừ. Những vị thần sẽ giúp đỡ nhân vật chính thường vì những lý do hết sức chung chung như nghèo mà tốt, giúp đỡ người khác…, những điều mà đa phần người tốt đều sẽ làm…Krabat và cối xay phù thủy được viết theo cách như vậy. Chẳng ai biết về nguốn gốc cái cối xay và lão thợ cả, cũng chẳng ai hiểu rõ vì sao lại có cái cam kết hiến mỗi giao thừa một mạng người của lão thợ cả và Đức cha. Mà có lẽ đơn giản nhất là tình yêu của Krabat và cô lĩnh xướng. Họ chưa bao giờ nói chuyện một lần nào, ấy vậy mà Krabat đem lòng yêu cô chỉ nhờ nghe giọng hát, để rồi khi cậu thổ lộ, cô cũng đáp lại như thể trước kia đã biết rõ cậu vậy. Tình yêu ấy tưởng như hời hợt, nhưng nó mạnh đến nỗi cô lĩnh xướng sẵn sàng liều mạng để đem lại tự do cho Krabat. Nó khiến cô nhận ra cậu dù đang bịt mặt, bởi cô cảm nhận được sư lo lắng Krabat dành cho cô. Tình yêu của hai người đã đem lại tự do cho không chỉ Krabat mà tất cả những người thợ phụ trong cối xay phù thủy. Phải, trước đó Krabat và Juro Tồ đã tập luyện rất nhiều phép thuật để chống lại lão thợ cả, nhưng rốt cuộc, chẳng cần đến một phép thuật gì, cô lĩnh xướng cũng đã làm giải phóng cho Krabat. Có nhiều người cảm thấy hụt hẫng khi câu chuyện kết thúc, vì rốt cuộc bao nhiêu sự chuẩn bị của Krabat là thừa, nhưng tôi thì không. Cách kết này chẳng phải là cách đẹp nhất sao? Vượt trên tất cả, tình yêu chẳng phải chính là phép thuật mầu nhiệm nhất sao?

Đọc Krabat và cối xay phù thủy đem lại sự dễ chịu mà lâu lắm rồi tôi mới tìm được. Không phải ghi nhớ về hàng đống thông tin, về những mối quan hệ chồng chéo phức tạp. Nó giống như một cuộc dạo chơi bằng thuyền, cảnh vật xung quanh từ từ trôi qua trước mắt, còn người xem cứ việc chậm rãi mà hưởng thụ tất cả.

Bổ sung của Trần Anh Khôi:

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/krabat_va_coi_xay_phu_thuy.pdf
Bản tiếng Đức: http://www.conmotsach.com/books/krabat.pdf
Truyện còn có tựa tiếng Anh là The Curse of the Darkling Mill.

Hành Trình Ngày Thơ Ấu – Dương Thu Hương

Hành Trình Ngày Thơ Ấu là một trong những quyển sách dành cho thanh thiếu niên Việt Nam mà M thích nhất. Mặc dù lâu rồi không đọc, nhưng M vẫn nhớ rõ câu chuyện về hai cô bé rời Hà Nội lên biên giới tìm ba. Trên đường các cô bé đã gặp rất nhiều người tốt như anh Khiết, ông Mộc bản Nùng, các chiến sỹ đồn Khậu Phai. Trong truyện còn giới thiệu nhiều món ăn và những phong tục của vùng núi đồi miền Bắc. M còn nhớ món canh ếch, món Thắng Cố ngậy những mỡ, món thịt heo luộc để nguyên con, rồi thịt muối, bỏng rang, các lọai bánh Tết. Rồi chuyện bắt cọp, chuyện nướng khoai mì, chuyện phá lão thầy mo.. Và rất nhiều những cuộc phiêu lưu kỳ thú của 2 cô bé.. mà trong trí tưởng tựợng của trẻ thơ lúc đó thì thật là hào hứng và hấp dẫn.

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/hanh_trinh_ngay_tho_au.lit

Quê nội – Võ Quảng

Một trong những “khuyết điểm” của tôi là không đọc nhiều sách của các tác giả Việt Nam. Nhưng có một điều may mắn, những tác phẩm tôi đã đọc đa phần đều làm tôi thích thú. Riêng với Quê Nội của cố nhà văn Võ Quảng, cảm xúc còn vượt xa “thích thú”, khi nhỏ tôi đã đọc say sưa, và khi lớn (tức sắp già) tôi cũng vẫn mê đắm câu chuyện và chữ nghĩa của ông.

Quê Nội đôi khi được xem như “tự truyện” của Võ Quảng, bởi ông lấy những gì đã trải nghiệm trong tuổi thơ để viết nên câu chuyện ở làng quê xứ Quảng. Người ta cho rằng những nhân vật Cục, Cù Lao đâu phảng phất chính bản thân ông và những con người có thật ở quê ông thời ấy. (Có lẽ tương tự như Harper Lee với Giết Con Chim Nhại)

Bối cảnh của cuốn sách là vùng quê Quảng Nam giai đoạn Cách Mạng Tháng Tám. Tính chất phát của người dân, sự hồn nhiên của trẻ thơ đưa đến một góc nhìn thú vị về những biến cố lịch sử lúc đó. Cuốn sách viết cho thiếu nhi, nhưng đó không phải là đối tượng duy nhất. Ai cũng có thể cảm nhận được sự hấp dẫn theo cách của riêng mình.

Cuốn sách đã được dịch qua tiếng Pháp, và dịch giả Alice Kahn cho biết bà còn thích Cục & Cù Lao hơn cả Tom Sawyer. Tựa đề Quê Nội là của một cuốn sách riêng biệt; nhưng Võ Quảng còn viết tiếp câu chuyện trong một cuốn khác là Tảng Sáng (vốn hay được gọi là Quê Nội phần 2).

Một thằng ở xóm dưới bỗng nổi cười lăn cười lóc:

– Bay nè! Tao gặp nó ngoài chợ. Ai đời, hì hì! Cái “dung” đậy cái nồi mà nó nói là cái vung. Cái trã nó gọi là cái trách. Có trách móc ai đâu. Hì, hì! Nó nói với bà bán nồi: Bán cho tôi cái vung để đậy cái trách. Bà bán nồi chịu chết, không biết nó nói cái chi chi, hì, hì! Đi “dề” nhà, nó nói đi huề nhà, hì hì! Nó uống nhiều nước mặn nên bị cứng lưỡi! – Nói đến đây nó ngã lăn xuống đất, ôm bụng cười rũ rượi.

Một đứa khác phụ hoạ:

– Nó chẳng biết mốc gì cả. Hôm qua tao lại chỗ nó. Nó lấy tay đánh đốp, đập chết con muỗi. Nó lượm con muỗi đem ra sân ngắm nghía như một con gì lạ. Thấy người ta ăn nhộng, nó sợ mất máu. Nó nói là ăn sâu.

Một thằng khác chép miệng tiếc rẻ:

– Uý! Nhộng ngon vậy mà không biết ăn! Nó ăn cái chi?

– Tao thấy nó mua đường với mắm cái.

– Uý mẹ ơi! Kinh lắm! Ăn đường với mắm cái phải oẹ ra hết!

Một vài đứa khạc nhổ rồi nôn oẹ như chính mình vừa ăn đường trộn với mắm cái. 

Tải bản prc của Phần 1: http://conmotsach.com/books/que_noi.prc

Tải bản prc của Phần 2: http://conmotsach.com/books/tang_sang.prc

Quyển Sách Rừng Xanh/Mowgli Người Sói (The Jungle Book) – Rudyard Kipling

Trong những trang viết của mình, Pauxtovski đã nhắc đến Rudyard Kipling, bên cạnh những Honore de Balzac, Marxim Gorki hay Hans Christian Andersen.

Đọc Quyển sách Rừng Xanh (The Jungle Book), tác phẩm nổi tiếng nhất của Kipling, người đoạt giải Nobel văn chương năm 1907, ta sẽ hiểu vì sao có sự đánh giá trân trọng này.

Ở Việt Nam, người ta đã tập hợp các truyện ngắn về Mowgli trong Quyển Sách Rừng Xanh để in thành một quyển riêng, lấy tên khá “kêu”: Mowgli Người Sói. Mowgli Người Sói được xuất bản vào thời hầu như tất cả các tác phẩm nổi tiếng ở Việt Nam đều được in bằng một thứ giấy vàng ố có khả năng chuyển dần sang đen tuyền theo năm tháng, vào thời kỳ mà lỗi chính tả là một thứ của hiếm rất khó gặp trên trang in, vào thời kỳ mà mỗi dịch giả dường như hoá thân thành một tác giả thứ hai của tác phẩm, cùng sống, cùng hít thở, cùng cảm nhận không khí và thời đại mà các nhân vật của tác phẩm đang sống. Trên mỗi trang dịch, mỗi câu chữ, người đọc dường như đều cảm thấy rõ công phu và tình cảm của tác giả chảy tràn, gửi gắm.

Ngày nay, cho dù ngay ở những quyển sách dịch được in ấn công phu về mọi mặt (chỉ trừ việc soát lỗi chính tả), được làm cho nổi đình đám trên mạng trước khi ấn bản, hoặc được làm cho nổi đình đám hơn nữa sau khi xuất bản, ta cũng khó lòng bắt gặp những cảm xúc như thế.

Các nhà làm sách ở Việt Nam có lẽ không cần quan tâm gì đến vấn đề bản quyền và toàn vẹn tác phẩm khi rút trích riêng các truyện về Mowgli một cách tự tiện như vậy. Nhưng họ có cái lý của họ. Khi đọc Quyển sách Rừng Xanh, phần I hay phần II, ta chỉ dường như muốn lật nhanh các trang sách đến các truyện về Mowgli. Mowgli, hay đúng hơn là thế giới của Mowgli, chính là linh hồn, là tinh thần của Rừng Xanh Ấn Độ mà Kipling muốn chuyển tải cho người đọc.

Với cốt truyện là một chú bé loài Người lạc loài trong rừng thẳm, cùng sống và cùng đấu tranh sinh tồn với các loài thú để trở thành Chúa Rừng, con người của Mowgli và Rừng của Mowgli có gì khác và có gì hơn so với con người và Rừng của một Chúa Rừng khác, không kém, nếu không muốn nói là hơn, phần nổi tiếng: Tarzan?

Rừng của Mowgli chứa đầy bởi những Khẩu Quyết (Master-word), những lời chúc Cuộc Săn Tốt Lành (Good Hunting), về Bầy (Pack) và Giống Nòi Tự Do (Free People). Đó là khu rừng của luật lệ và của những bài học thiên nhiên, của một thế giới hoang dã được mô tả một cách phi-hoang-dã. So với Rừng của Tarzan, Rừng của Mowgli nhiều nhạc tính của tưởng tượng hơn và bí ẩn hơn, và đồng thời gần gũi hơn và dễ cảm nhận hơn. Không phải ngẫu nhiên mà các nhà nghiên cứu đã cho rằng Kipling mượn những câu chuyện về Rừng để đưa ra góc nhìn riêng của mình về thế giới loài người ông đang sống.

Và so với con người của Tarzan, con người của Mowgli đã có một sự khác biệt quan trọng: con người của Mowgli đã trở về với thế giới của con người, tự nguyện trong thôi thúc, không có lý do nhưng cũng không cần giải thích. Sự trở về của Mowgli diễn ra vào Mùa Thay Giọng, khi Rừng đang xôn xao và xao xuyến trong Cơn Chạy Mùa Xuân. Sự trở về – hay đúng hơn, sự ra đi – này không khỏi gợi cho chúng ta những câu thơ đã xa về Paustovski. Đưa em đi tất cả thế xa rồi. Ta đã lớn và Paustovski đã chết…

 

Trong những truyện còn lại của Quyển Sách Rừng Xanh, nổi tiếng nhất là câu chuyện về chú chồn anh hùng Rikki-Tikki-Tavi. Câu truyện này đã được dịch ra tiếng Việt, cũng được xuất bản vào cái thời mà sách đen chữ xấu, cái thời mà việc dịch văn mang tính cảm xúc nhiều hơn vật chất. Chỉ có điều, “họ” – vì không thể biết đích xác là ai – đã cắt bỏ những bài hát cuối truyện. Hầu như mỗi nhân vật của Kipling đều có một bài hát riêng của mình. Nhưng có lẽ “họ” cảm thấy không cần thiết phải tốn thêm vài trang giấy cho những thứ khó nhằn và ít liên quan như thế ở thời kỳ gạo châu củi quế. Âu cũng là hợp lý, hoặc ít nhất là có lý.

Chỉ có điều, trong số những thứ được truyền tải qua những trang sách, bên cạnh tình tiết xây nên cốt truyện, những dòng chảy thành luồng tư tưởng, những câu chữ nối mạch thành văn chương, những góc nhìn tạo nên nhân sinh quan, những bức tranh tả cảnh để tả tình, vẫn còn có một thứ góp phần quan trọng tạo nên hơi thở của độc giả.

Đó là văn hoá.

[bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh

Truyện Loài Vật (Wild Animals I Have Known) – Ernest Thompson Seton


English title: Wild Animals
Tựa đề: Truyện Lòai Vật
Tác giả: Ernest Thompson Seton

Ngày còn bé, M rất thích tác phẩm Truyện Lòai Vật của Seton. Những câu truyện về Sói Lobo, Quạ Đốm Bạc.. làm thức tỉnh thú phiêu lưu mạo hiểm trong tâm hồn bé thơ. Nhất là câu truyện về Quạ Đốm Bạc, M còn nhớ khi đọc truyện đó, M muốn học tiếng Quạ ghê á: “Ca ca ca ca.. Caw” (“Nguy hiểm – Súng Súng – Trốn mau”). Rồi tới khi Đốm Bạc chết, M đã khóc quá trời..

Xin tặng lại các bạn bộ truyện lòai vật bằng tiếng Anh – có tranh vẽ minh họa. Tác phẩm này gồm những truyện ngắn sau đây:

  1. LOBO THE KING OF CURRUMPAW
  2. SILVERSPOT THE STORY OF A CROW
  3. RAGGYLUG THE STORY OF A COTTONTAIL RABBIT
  4. BINGO THE STORY OF MY DOG
  5. THE SPRINGFIELD FOX
  6. THE PACING MUSTANG
  7. WULLY THE STORY OF A YALLER DOG
  8. REDRUFF THE STORY OF THE DON VALLEY PARTRIDGE

Bản tiếng Anh: http://www.conmotsach.com/books/wild_animals_i_have_known.lit 

Xem thêm “Monarch, The Big Bear of Tallac”: http://www.gutenberg.org/files/11135/11135-h/11135-h.htm

Một số truyện tiếng Việt:

Chú gấu nhỏ Gionni:

http://www.conmotsach.com/books/chu_gau_nho_gionni.prc 

Lobo Chúa tể vùng CURRUMPAW:

http://www.conmotsach.com/books/lobo_chua_te_vung_currumpaw.prc

Con chó Bingo của tôi:

http://www.conmotsach.com/books/con_cho_bingo_cua_toi.prc

Anh chàng Hobbit (The Hobbit) – J.R.R Tolkien

Đây là tác phẩm đầu tay của văn hào Tolkien. Câu truyện mang hơi hướng truyện cổ tích dành cho thiếu niên. Có lẽ đúng vậy vì Tolkien luôn mơ ước viết nên một bộ sử thi về Elves và con người. Ông thường nói, nước Anh là một nước lớn nhưng không có một bộ thần thọai quan trọng như thần thọai Hy Lạp hay thần thọai của Vikings. Vì vậy ông muốn dựng nên một bộ thần thọai mang bóng dáng nước Anh thân yêu của ông (nếu bạn có đọc Lord of the Rings và Hobbit sẽ thấy vùng the Shire của Hobbit chính là hình ảnh đồng quê Anh.)

Câu chuyện giới thiệu một giống người thần thọai (dựa trên thần thọai Bắc Âu và các câu chuyện cổ tích Anh về các ông quỷ lùn áo xanh) gọi là Hobbit. Hobbit sống ở vùng thảo nguyên the Shire xanh tươi đầy nhựa sống. Cuộc sống của họ rất đơn giản: làm việc, ăn ngon, ngủ ngon và hút ống điếu, họ thích cười thích đùa và rất ghét những chuyện phiêu lưu mạo hiểm. Câu chuyện xoay quanh một ông Hobbit tên là Bilbo Baggins. Vì tình cờ, ông được chọn vào một nhóm phiêu lưu của các chú lùn (Dwarf, khác với Hobbit) và pháp sưu Gandalf đi tiêu diệt rồng lửa Smaug để dành lại kho báu. Trên đường đi, Bilbo đã gặp nhiều chuyện kỳ lạ và những chuyến phiêu lưu nguy hiểm, nhưng với lòng tốt, trí thông minh và khôn khéo, Bilbo đã giúp các chú lùn thóat hiểm để cuối cùng đến được kho báu và tiêu diệt rồng Smaug.

Câu chuyện rất lôi cuốn hấp dẫn nhất là cho các bạn thiếu niên 10-14.  Đây là câu chuyện xảy ra trước bộ Lord of the Rings (Chúa tể những chiếc nhẫn). Do đó nếu ai thích Lord of the Rings sẽ thích tác phẩm này. Câu chuyện dùng ngôn ngữ đơn giản, hài hước nên rất dễ đọc.

Bổ sung của ConMotSach.com:

Truyện này đã có ấn bản tiếng Việt (dịch giả Nguyên Tâm, NXB Hội Nhà Văn, 2010) với tựa đề Anh chàng Hobbit.

Vichia Maleev ở trường và ở nhà (Витя Малеев в школе и дома / Vitya Maleev at school and at home) – Николай Носов (Nikolay Nosov)

Đây là một trong những cuốn tôi đã đọc và mê tít trong thời thơ ấu của mình. Tất nhiên thời ấy không hề biết tên tác giả, và năm tháng quá xa khiến tôi lạc mất cuốn sách này. Sau này tôi mới biết nhà văn Nikolay Nosov cũng chính là tác phẩm quen thuộc “Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc”.

Cuốn “Michia Maleev ở trường và ở nhà” là một tác phẩm viết cho thiếu nhi, thiếu niên mà tất cả mọi người (dù tuổi nào) cũng nên đọc. Nhưng câu chuyện nho nhỏ, dí dỏm của cậu bé Michia khiến độc giả say mê theo dõi. Không có gì to tát trong các câu chuyện như vậy, nhưng lối viết thú vị, tâm lý và diễn biến rất hồn nhiên, cộng với những ý nghĩa nhẹ nhàng không hề cứng nhắc khiến nhiều phụ huynh chọn cuốn sách này vào danh sách muốn con mình sẽ đọc.

Hiện đã thấy tái bản cuốn này tại Việt Nam như hình bìa trên đây.

Tải bản tiếng Việt: http://conmotsach.com/books/vichia_maleev.prc (bản dịch không chính thức)

Bản tiếng Nga: http://conmotsach.com/books/vitya_maleev.html 

Bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/vitya_maleev.pdf