Category Archives: Tâm lý xã hội (Drama)

Cuoc tinh bo di

Cuộc tình bỏ đi (Tender Is the Night) – F. Scott Fitzgerald

Đây là cuốn tiểu thuyết Scott Fitzgerald khởi viết ngay sau Gatsby vĩ đại (The Great Gatsby – 1925) nhưng mất đến 9 năm (1934). Tên sách Tender Is the Night được dịch thành Cuộc tình bỏ đi (bản dịch của Mặc Đỗ, NXB Hội Nhà Văn in lại 2003), trong khi một số bài báo hoặc website tạm dịch thành Đêm dịu dàng (hoặc Dịu dàng là đêm). Có lẽ, NXB / dịch giả phần nào lấy ý từ khái niệm “thế hệ bỏ đi” mà chính nhà văn là chứng nhân của “thời đại nhạc jazz” và cũng là người mô tả rất hay qua Gatsby vĩ đại. Xin mở ngoặc: dịch giả Mặc Đỗ cũng là người đã dịch cuốn The Great Gatsby vào thập niên 1950 với tựa đề Con người hào hoa.

Mặc dù tên tuổi Fitzgerald được xem như một trong những nhà văn Hoa Kỳ xuất sắc nhất, nhưng dường như cuốn sách này không gây được tiếng vang tại Việt Nam, thậm chí ít người biết đến. Tender Is the Night là một tiểu thuyết hay nhưng không quá hấp dẫn (ít nhất là qua bản tiếng Việt). Thật ra, những trăn trở, hoang mang của những cuốn sách trước được tác giả nhìn lại và đưa ra những hướng đi mới hơn. Câu chuyện là cuộc sống của Dick Diver, một bác sỹ tâm thần trẻ tuổi và vợ là Nicole, cũng từng là một bệnh nhân của chồng mình. Họ sống trong một biệt thư xa hoa ở miền Nam nước Pháp. Những diễn biến kịch tính sau đó đã cho thấy sự bế tắc trong tâm hồn của mỗi nhân vật. Cuộc tình của Dick với Rosemary, của Nicole với Tommy không chỉ là chuyện tình cảm, mà chứa đựng nhiều bi kịch của con người và xã hội. (Lưu ý vợ của nhà văn cũng bị bệnh tâm thần).

Bản dịch tiếng Việt viết theo giọng điệu và phương ngữ miền Nam kiểu cũ (chẳng hạn “bịnh nhân”), nên có thể bạn đọc ngày nay không quen tai lắm. Cá nhân tôi thấy phần cuối sách phần dịch không được trơn tru lắm, giống như dịch vội vàng hoặc do người khác thực hiện. In một cuốn sách từng được bình chọn trong danh sach 100 cuốn tiểu thuyết hay nhất nước Mỹ, nhưng NXB chẳng có lấy một dòng giới thiệu (thật ra họ tự ý lấy bản dịch cũ và xuất bản lại), kể cả xuất xứ của tên sách (trích từ bài thơ Ode to a Nightingale của John Keats). Thật hết sức đáng tiếc!

Như vậy, “Cuộc tình bỏ đi” không chỉ là câu chuyện tình, không phải là cuốn sách dễ đọc dễ hiểu. Mỗi độc giả, với kinh nghiệm sống và vốn đọc khác nhau, sẽ có những rút tỉa và niềm vui thú khác nhau khi đọc tác phẩm này.

Tham khảo bản tiếng Anh: http://ebooks.adelaide.edu.au/f/fitzgerald/f_scott/tender/

The Shadow of the Wind – Carlos Ruiz Zafon

“Ruiz Zafón’s novel, a bestseller in his native Spain, takes the satanic touches from Angel Heart and stirs them into a bookish intrigue à la Foucault’s Pendulum. The time is the 1950s; the place, Barcelona. Daniel Sempere, the son of a widowed bookstore owner, is 10 when he discovers a novel, The Shadow of the Wind, by Julián Carax. The novel is rare, the author obscure, and rumors tell of a horribly disfigured man who has been burning every copy he can find of Carax’s novels. The man calls himself Laín Coubert-the name of the devil in one of Carax’s novels. As he grows up, Daniel’s fascination with the mysterious Carax links him to a blind femme fatale with a “porcelain gaze,” Clara Barceló; another fan, a leftist jack-of-all-trades, Fermín Romero de Torres; his best friend’s sister, the delectable Beatriz Aguilar; and, as he begins investigating the life and death of Carax, a cast of characters with secrets to hide. Officially, Carax’s dead body was dumped in an alley in 1936. But discrepancies in this story surface. Meanwhile, Daniel and Fermín are being harried by a sadistic policeman, Carax’s childhood friend. As Daniel’s quest continues, frightening parallels between his own life and Carax’s begin to emerge. Ruiz Zafón strives for a literary tone, and no scene goes by without its complement of florid, cute and inexact similes and metaphors (snow is “God’s dandruff”; servants obey orders with “the efficiency and submissiveness of a body of well-trained insects”). Yet the colorful cast of characters, the gothic turns and the straining for effect only give the book the feel of para-literature or the Hollywood version of a great 19th-century novel. ”

Mimosa mới đọc truyện này xong. Nội dung cũng khá. Nhưng Mimosa thích truyện này ở những điểm sau đây. Thứ nhất tác giả viết về những con mọt sách thứ thiệt (hihi, các bạn hãy thử đọc những triết lý của ông về sách). Thứ hai, những nhân vật trong truyện rất ngộ nghĩnh, không giống người thường. Thứ ba, tác giả xen vào đủ thứ triết lý (khiến Mimosa nhớ phong cách Cổ Long trong kiếm hiệp)

“”Every book, every volume you see here, has a soul. The soul of the person who wrote it and of those who read it and lived and dreamed with it. Every time a book changes hands, every time someone runs his eyes down its pages, its spirit grows and strengthens.”

“Books are mirrors: you only see in them what you already have inside you.”

“Memories are worse than bullets.”

Đoạn tuyệt – Nhất Linh

Trong tất cả các tác phẩm của Tự lực văn đoàn có lẽ “ Đoạn Tuyệt” được mọi người nhớ đến nhiều nhất. Tôi biết tác phẩm này qua lời kể của má và mấy anh chị lớn. Má tôi cứ nhắc mãi cô giáo Loan, cô giáo Thảo làm tôi tò mò quá và đến năm học lớp 9 tôi “ nhai” gần hết tác phẩm của Tự lực văn đoàn  trong đó có “Đoạn Tuyệt”.

Những năm đầu thế kỷ XX, xã hội có cái nhìn rất khắc khe về phụ nữ đặc biệt là những phụ nữ có học như Loan. Tình yêu của Dũng và Loan – một chàng trai có chí hướng và một cô gái có học – như một làn gió mới thổi vào chế độ phong kiến Việt Nam buổi suy tàn. Và rồi chỉ vì món nợ ba ngàn đồng của cha mẹ  mà Loan phải lấy Thân, bắt đầu chuỗi ngày tủi nhục và căng thẳng ở nhà bà phán Lợi. Con dâu đối với gia đình bà phán chỉ đơn thuần là một công cụ cho việc nối dõi, hầu hạ gia đình.Vì thế khi sau khi con chết và biết vợ không còn khả năng sinh con, Thân đã công khai lấy vợ lẽ.

Từ đó, Loan sống những ngày vô vị bên cạnh chồng, trong sự đay nghiến của bà phán Lợi về cái tội tuyệt đường sinh đẻ. Trong một đêm đôi co với chồng chỉ vì muốn thức khuya hơn một chút để đọc sách, loan đã lỡ tay đâm chết chồng bằng con dao rọc giấy. Điều mà tác giả làm cho người đọc thích thú và cảm thấy thỏa mãn chính là quyết định trắng án mà tòa đã dành cho Loan. Tôi rất thích những lời bào chữa sác sảo và đầy tính nhân văn của vị trạng sư “Thị Loan chỉ có mỗi một tội là là tội cắp sách đi học để tâm trí thành một người mới, rồi về chung sống với nười cũ…nhưng tội ấy thị Loan đã chuộc lại bằng bao nhiêu năm đau khổ”.

Nhà thơ Xuân Diệu từng nói “ Mau lên chứ vội vàng lên với chứ,em ơi em tình non sắp già rồi”. Thiết nghĩ, thỉnh thoảng chúng ta cũng nên sống chậm một chút…chầm chậm dõi theo tình yêu của Dũng và Loan vì tôi tin rằng cuối cùng họ cũng sẽ tìm được hạnh phúc. Trong những tháng ngày bôn ba theo đuổi chí hướng của mình, Dũng vẫn luôn dõi theo cuộc đời của Loan, đối với anh “Loan bây giờ cũng như Loan khi chưa lấy chồng”. Tuy không lãng mạn như  “Hồn bướm mơ tiên” nhưng “Đoạn tuyệt” lôi cuốn người đọc ở hình tượng một cô gái mới có học, sống tình cảm, tinh tế và có lý tưởng.

Người Dublin (Dubliners) – James Joyce

Tên tuổi James Joyce quá nổi tiếng trong văn đàn thế giới, với tác phẩm Ulysses luôn nằm đầu danh sách những tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại. Ông là được xem là nhà văn lớn của Ireland. Tuy nhiên, văn của ông hầu hết đều khó đọc, chính vì vậy không dễ dàng khi dịch sang ngôn ngữ khác. Cuốn Người Dublin được phát hành tại Việt Nam năm 2009 (NXB Văn Học kết hợp Bách Việt, dịch giả Vũ Mai Trang), nhưng khi tôi tìm thử trên mạng thì chỉ thấy toàn bài giới thiệu có vẻ là của đơn vị xuất bản hoặc của những người… chưa đọc tác phẩm. Lời giới thiệu đầu sách của nhà văn Mai Thục thì hơi cao siêu, ca tụng đủ thứ về James Joyce và tập truyện này.

Đâu đó có nhận xét rằng độc giả Việt Nam đến với James Joyce phần nhiều vì tò mò, điều đó ít nhất là đúng với tôi. Và có thể sẽ còn nhiều độc giả như vậy. Chính vì vậy tập truyện “Người Dublin” là lựa chọn phù hợp, vì theo nhiều nhận xét, nó dễ đọc nhất trong các tác phẩm của ông, và còn vì, nó có mười mấy truyện ngăn ngắn, nếu đọc không hết thì… ngưng. Ngay ông nhà văn viết lời giới thiệu cũng đã báo trước “đọc lần đầu sẽ thấy chán vô cùng” (!).

Mặc cho người ta ca ngợi, mặc cho người ta hướng dẫn trước nội dung và những tầng nghĩa sâu xa, cảm giác đầu tiên của tôi: đây là cuốn sách hay… bình thường. Nghĩa là tôi chưa thấy sự xuất sắc. Hoặc cũng có lúc thấy giống lúc xem tranh trừu tượng của các họa sỹ lừng danh: nhìn không thấy đẹp gì cả, nhưng lờ mờ hiểu là nó có giá trị. Tất nhiên, những nhận xét ấy là qua bản dịch tiếng Việt. Dịch giả đã quá cẩn thận, chú thích đầy sách (nhiều quá mức cần thiết, làm phân tâm người đọc).

Tất nhiên, nếu chúng ta kiên nhẫn đọc lại thì sẽ thấy chân dung xã hội Dublin hiện lên rõ ràng dưới những câu chuyện kể hầu như không có cốt truyện. Chỉ là những trích đoạn của đời sống, được miêu tả lại với giọng văn bình lặng, không kịch tính hay phân tích nội tâm. Nhưng nó lột tả sự chán nản, kiệt sức của con người trong một xã hội cũng đang bế tắc. Truyện cuối cùng – “Người chết” là truyện dài nhất và cũng chứa nhiều khoảng lặng nhất để người đọc nhận ra khuôn mặt và bản chất của các nhân vật qua những ồn ào của bề nổi câu chuyện.

Tôi nghĩ, nếu bỏ qua những lời bình hoa mỹ của giới truyền thông, chúng ta sẽ thấy một tập truyện ngắn đáng đọc. Nhưng chưa chắc tìm thấy (có thể không thấy luôn) sự “tuyệt vời” theo như những lời nhận xét ấy. Đa phần khi đọc qua lần đầu sẽ thấy cuốn này hơi nhạt (có thể do chuyển ngữ chăng?). Mọi phán xét ở trong tay bạn đọc.

Mục lục 15 truyện ngắn trong cuốn này:

  • Lời giới thiệu
  • Chị em gái (The Sisters)
  • Một cuộc chạm trán (An Encounter)
  • Araby
  • Eveline
  • Một cuộc đua (After the Race)
  • Hai chàng ga-lăng (Two Gallants)
  • Nhà trọ (The Boarding House)
  • Đám mây nhỏ (A Little Cloud) bản dịch của Lê Bá Kông
  • Những bản sao (Counterparts)
  • Đất sét (Clay)
  • Một trường hợp đau lòng (A Painful Case)
  • Ngày Thường xuân trong phòng Hội đồng (Ivy Day in the Committee Room)
  • Buổi hòa nhạc (A Mother)
  • Ân sủng (Grace)
  • Người chết (The Dead) – còn có bản dịch Cõi chết của Trần Bình Nam

Tham khảo bản tiếng Anh: http://ebooks.adelaide.edu.au/j/joyce/james/j8d/

Người đàn bà Pari (The Woman of Paris) – Charlie Chaplin

Mới đọc tựa bài chắc có bạn sẽ nghĩ: hóa ra cũng có ông nhà văn nào trùng tên với “Vua Hề” à. Xin thưa: không, đó chính là Charlie Chaplin nhà làm phim vĩ đại. Và cuốn sách này thật ra là kịch bản vài tác phẩm điện ảnh của ông.

Chính vì vậy, gọi đây là “truyện hay” sẽ không chính xác, và có lẽ cuốn sách này cũng hơi khó đọc, bởi nó được viết theo dạng kịch bản phim. Các sự kiện lần lượt xảy ra, câu chuyện là sự mô tả hành động và lời nói của các nhân vật. Không có diễn biến nội tâm được kể bằng từ ngữ. Không có những câu văn bay bổng, không có những đoạn tả cảnh dài. Và có lẽ, cũng sẽ ít ai cố công ngồi đọc vì những gì được kể trong cuốn sách kia đã quá quen thuộc: đó chính là những bộ phim nổi tiếng của Charlie Chaplin mà hẳn ai cũng từng xem.

Bản tiếng Việt (dịch giả Tô Thi, NXB Văn Nghệ TP.HCM, 1985) gồm bốn kịch bản:

  • Người đàn bà Pari
  • Thời đại mới
  • Mexừ Vécđu
  • Kẻ độc tài vĩ đại

Với những ai mê xem phim Sạc-lô thì đây cũng là cơ hội để tìm hiểu xem cách Charlie Chaplin đã viết kịch bản như thế nào. Mặc dù không có những ngôn từ làm lay động lòng người, nhưng những gì được kể trong từng câu chuyện ấy vẫn luôn làm chúng ta xúc động. Số phận con người, bi kịch của xã hội và của cá nhân, hơi thở của thời đại mà nó đang kể lại, tất cả đều hiện diện và sống động một cách tinh tế.

puzo

Chuyên trang Mario Puzo

Mario Puzo là tác giả của cuốn tiểu thuyết lừng danh The Godfather (Bố Già). Để tiện cho những bạn đọc hâm mộ ngòi viết của ông, chúng tôi tập hợp thông tin về các tác phẩm của nhà văn này trong chuyên trang Mario Puzo.

Về cá nhân, tôi đề cử nên đọc ít nhất các cuốn sau đây: Đất tiền đất bạc (The Fortunate Pilgrim), Sicily – Miền đất dữ (The Sicilian), Đời tổng thống K thứ tư (The Fourth K), Những Kẻ Điên Rồ Phải Chết (Fools Die), Gia Đình Giáo Hoàng (The Family). Tất nhiên không cần liệt kê cuốn Bố Già vì… ai cũng biết.

Hy vọng sẽ nhận được thêm nhiều bài giới thiệu riêng cho các tác phẩm của ông. Mời các bạn tham khảo trang Mario Puzo.

Ông chủ Ballantra (The Master of Ballantrae) – Robert Louis Stevenson

Nhà văn R. Stevenson không xa lạ gì với những người đọc sách: ông là tác giả Treasure Island (Đảo Châu Báu) và The Strange Case of Dr Jekyll and Mr Hyde (mà hai nhân vật này đã thành kiến thức kinh điển ngày nay). Tác phẩm The Master of Ballantrae (xuất bản lần đầu năm 1889) từng được bình chọn vào danh sách những cuốn hay nhất về mối quan hệ anh em. Bản tiếng Việt đã được NXB Thông Tin ấn hành năm 1990 (dịch giả Đinh Chính Đạo), tuy nhiên cuốn sách dường như không được bạn đọc Việt Nam chú ý nhiều.

Câu chuyện kể về hai anh em vùng Durrisdeer với những tham vọng, tình yêu, tiền bạc đã khiến họ tàn nhẫn với nhau. Hai anh em một gia đình quý tộc đã đã biến những ham muốn cá nhân thành cuộc tương tàn huynh đệ. Người anh James Durie (tức ông chủ Ballantrae) sau những thăng trầm trở thành tên cướp biển bạo tàn và muốn chiếm đoạt những thứ của em mình, người em Henry Durie cũng dần trở nên nhẫn tâm để hãm hại anh mình. Từ việc Ballantrae bỏ đi chinh chiến và biệt tăm, đến việc Allison vốn đã đính ước với Ballantrae nay chấp nhận lấy Henry, tất cả chỉ là những khởi đầu của một cuộc chiến giữa hai anh em ruột. Ballantrae trở về và những ham muốn đã đẩy họ vào cảnh nồi da nấu thịt.

Bối cảnh câu chuyện diễn ra ở Scotland, ở Ấn Độ và New York với những xung đột kịch tính giữa hai anh em. Cuối cùng, họ chết cùng một ngày và đuợc chôn trong cùng một nấm mồ.

Tham khảo bản tiếng Anh: http://www.conmotsach.com/books/the_master_of_ballantrae.prc

Quỷ Dữ Và Nàng Prym (O Demônio e a srta Prym / The Devil and Miss Prym) – Paulo Coelho

Paulo Coelho là tác giả khá nổi tiếng hiện nay trên văn đàn quốc tế, và những tác phẩm của ông dù có tuổi đời chưa quá lâu vẫn được dịch và xuất bản trên toàn thế giới. Trên ConMotSach.com trước đây đã có bài giới thiệu cuốn Nhà Giả Kim.

Quỷ Dữ Và Nàng Prym là truyện có nội dung đơn giản nhưng khá lạ. Có vẻ nó thích hợp nhiều với những ai ưa chiêm nghiệm. Theo tôi, khó có thể dùng cuốn sách này để giải trí, dù nó vẫn có những đoạn hay cấn, những chi tiết lôi cuốn người đọc theo dõi cho đến hết. Câu chuyện đặt ra câu hỏi về cái thiện – cái ác trong từng cá nhân, trong cộng đồng, về những đánh đổi và trả giá.

Một người đàn ông lạ mặt tìm đến làng Viscos xa xôi hẻo lánh để làm một chuyện kỳ quặc và điên khùng: hứa thưởng vàng cho dân làng nếu họ chịu phạm tội thật kinh khủng: giết người. Cô hầu bàn Chantal Prym vô tình trở thành người đưa tin bất đắc dĩ cho việc này. Một cuộc chiến giữa tốt – xấu đã diễn ra kịch liệt trong lòng cô gái trẻ xinh đẹp vốn đang chán nản cuộc sống buồn tẻ của chính mình. Bà già Berta, người ngồi canh chừng gần 50 năm ngày mà quỷ dữ sẽ đến Viscos, lại trở thành nạn nhân của lòng tham của dân làng. Nội dung câu chuyện có vẻ không thật, bối cảnh buồn tẻ và hơi u ám. Không có nhiều nhân vật, không có nhiều hành động, cái chính diễn ra chính là sự giằng xé và lựa chọn của các nhân vật và cả của người đọc. Càng về cuối câu chuyện càng dẫn đến cao trào khiến ta muốn biết tác giả dẫn dắt đến đâu.

Theo tôi đây là một cuốn sách không khó đọc nhưng cũng không… dễ thích. Sức sống của nó có lẽ cần thêm thời gian để khẳng định, nhưng những băn khoăn và thông điệp của nó rất hữu ích trong đời sống công nghiệp hối hả hiện nay.

Bản tiếng Việt của dịch giả Ngọc Phương Trang, do NXB Phụ Nữ phát hành.

Tham khảo bản tiếng Tây Ban Nha: http://www.ConMotSach.com/books/o_demonio_e_srta_prym.pdf 

Tham khảo bản tiếng Anh: http://www.ConMotSach.com/books/the_devil_and_miss_prym.prc  

Tham khảo bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/quy_du_va_nang_prym.prc

Phía nam biên giới, phía tây mặt trời (South of the Border, West of the Sun) – Haruki Murakami

Một câu chuyện không chỉ đơn giản là về giai đoạn khủng hoảng (mid-life crisis) của một người đàn ông: thành đạt và hạnh phúc; một câu chuyện không chỉ đơn giản là hoài niệm về một tình bạn lúc thuở nhỏ mà hơn thế, đó là câu chuyện về nỗi cô đơn của mỗi con người, một câu chuyện của sự trống vắng mà không phải ai, nỗ lực nào cũng có thể lấp.

“Nghe này, Hajime, thật là đáng tiếc nhưng một số điều không thể trở ngược về sau được. Một khi đã đi về phía trước, thì dù có nỗ lực đến mức nào, người ta cũng không thể quay lại đằng sau. Khi đã có một chi tiết dù là rất nhỏ bị lỏng ra, tức khắc mọi thứ sẽ đứng im, và mãi mãi nằm im như thế.”
Có thể nói, trong tác phẩm này có những đoạn miêu tả nội tâm mà có lẽ, còn xuất sắc hơn ở “Rừng Nauy”, “Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và Chốn tận cùng thế giới” hay các truyện ngắn khác của ông… (Còn 2 quyển vĩ đại nhất của H.M là “Kafka bên bờ biển” và Biên niên ký chim vặn dây cót” thì chưa đọc nên không tính). Một câu chuyện của sự cô đơn, nỗi cô đơn bậc nhất mà một nhà văn có thể miêu tả. Đọc nó, và tự hỏi không biết là liệu đã bao giờ tác giả cảm thấy đầy đủ những nỗi hoang vắng đến thế, khát khao đến thế của Hajime:
“Nhưng trên thực tế, tôi không có khả năng: ảo ảnh vẫn còn ở đó, nó buộc chặt lấy tôi. Những ngày mưa thì còn tệ hơn nữa. Bởi vì, khi trời mưa, tôi bị đắm chìm trong ảo tưởng Shimamoto-san sẽ xuất hiện vào bất cứ lúc nào. Nàng sẽ mở cửa, mang theo cùng nàng mùi của cơn mưa. Tôi tưởng tượng ra nụ cười trên môi nàng. Khi không đồng ý với tôi, nàng nhẹ nhàng lắc đầu, nụ cười vẫn nguyên ở đó. Khi ấy từ ngữ của tôi mất đi toàn bộ sức lực và, như những giọt nước mưa đậu trên ô cửa sổ, chầm chậm trượt ra khỏi địa hạt của thực tại. Những đêm trời mưa, lúc nào tôi cũng thấy nghẹt thở. Thực tại bị bóp méo, thực tại lồng lên sợ hãi”…

Những cơn ác mộng ấy, những nỗi sợ hãi và ảo tưởng ấy sẽ kéo dài đến bao giờ nếu như không phải một ngày Hajime bất ngờ gặp lại Izumi với khuôn mặt không biểu cảm, “tất cả đều chết và lặng tờ như đáy đại dương”? Cũng giống như con người ta sẽ sống hoàn tòan một cuộc sống khác sau một lần suýt chết, và có lẽ, việc gặp lại Izumi cũng giống như việc gặp cái chết của Hajime. Nó đánh thức trong anh sự sống, tiềm thức sống. Nhưng liệu chăng đấy có phải cú hích đủ manh, nếu như Yukiko không thổ lộ về giấc mơ của cô? Câu chuyện kết thúc, để khiến ta băn khoăn mà tự hỏi rằng liệu cơn mơ có còn chăng? Ít nhất, thời gian hãy còn tồn tại. Và anh, dù rằng sau hơn 2 thập kỉ, anh vẫn không có gì khác hơn 1 cậu bé 12 tuổi: “được nuông chiều quá mức, yếu đuối, và thất thường đến khủng khiếp”.
Còn một điều nữa của quyển sách này, ấy là những giai điệu dặt dìu trong các bài hát của Nat King Cole – những âm hưởng ám ảnh, tuyệt vời này đã làm nên xương sườn và sức sống của quyển sách này. Chúng không những đưa Hajime và Shimamoto-san đến với nhau và mà còn đưa người đọc vào câu chuyện tình không-thể-cứu-thoát nổi ấy.

Bổ sung của ConMotSach.com:

Bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/phia_nam_bien_gioi_phia_tay_mat_troi.prc

Shogun Tướng quân – James Clavell

Mặc dù đang nỗ lực tìm kiếm ebook cho tất cả các sách được giới thiệu trên trang này, nhưng tôi vẫn muốn viết về Shogun dù chưa tìm được (bản tiếng Việt thì khó hy vọng các bạn yêu sách sẽ gõ, vì sách.. dày quá).

Shogun là một trong những cuốn sách hiếm hoi mà tôi đọc nhiều lần. Chỉ vì say mê. Không phải bởi cốt truyện và tình tiết, dù nó đủ là yếu tố để một cuốn tiểu thuyết được ưa thích. Cũng không phải văn phong, dù đó là yếu tố tôi rất xem trọng. Mà vì tôi cảm thấy như mình hiểu được xã hội, văn hóa, truyền thống & con người Nhật Bản (thời điểm đó) chỉ qua một tác phẩm.

Tác giả kể lại câu chuyện một thủy thủ Châu Âu trên đất Nhật, trở thành một phần giữa những cuộc chiến và những phong tục mà nhân vật chưa từng biết đến. Hơn 1500 trang sách với những mô tả sinh động và tình tiết cuốn hút. Những tình cảm giữa các nhân vật với nhau cũng tạo nên mắt xích thú vị.

Nếu bạn chưa có thời gian, hãy tạm gác bộ truyện này lại; vì nó dày và đôi lúc khiến ta đọc không dừng được. Nếu bạn có đủ thời gian và muốn hiểu thêm về Nhật Bản, hãy tìm đọc ngay.

Bản tiếng Anh: http://conmotsach.com/books/shogun.prc