Category Archives: Người lớn (Adult)

Điểm dối lừa (Deception Point) – Dan Brown

Tôi chưa phải người hâm mộ Dan Brown (như tôi hâm mộ Dumas, Jules Verne, Mario Puzo…), nhưng do cuốn Mật mã De Vinci gây ấn tượng mạnh nên tôi đã tìm đọc những cuốn khác của tác giả này. Cuốn thứ hai mà tôi đọc chính là Điểm dối lừa – và nó khiến tôi phải mua thêm hai cuốn khác dù đã từng đọc những lời khen chê khác nhau (Thiên thần và ác quỷ – tôi đã giới thiệu trên ConMotSach.com- và Pháo đài số).

Điểm dối lừa – một tác phẩm thông minh, hấp dẫn và nghẹt thở. Một phần có lẽ vì nó sử dụng những kiến thức khoa học “hơi cao siêu”, khiến người đọc (như tôi) bị hoa mắt và tự cho là đúng đắn hay ít ra là hư cấu có cơ sở. Câu chuyện mà Dan Brown kể không thể xảy ra ở nơi khác, vì ông sử dụng những tổ chức có thật, những địa điểm, những phát kiến có thật.

Ngay dịp này, khi mối quan tâm về bầu cử Tổng thống Hoa kỳ còn chưa hạ xuống, bạn hãy đọc ngay cuốn này (và một cuốn khác tôi sẽ giới thiệu sau: The Fourth K của Mario Puzo). Tác phẩm của Dan Brown lần này không chạm vào Giáo hội mà là dính đến.. Nhà Trắng và cả những cơ quan quyền lực nhất Hoa Kỳ. Chính những mô tả của tác giả về những thâm cung bí sử của Tổng thống và cộng sự, của những kỹ xảo trong cuộc đua giành chiếc ghế công dân số 1, cộng với những kiến thức khoa học mới mẻ và (có vẻ) chắc chắn, làm cho độc giả không thể nào rời mắt khỏi trang sách. Và phải thức khuya để ngấu nghiến đọc. Cho đến khi mắt díp lại, hoặc khi lật xong trang cuối cùng.

Con gái của một ngài Thượng Nghị sĩ đang thắng thế trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng, đã gặp những biến cố bất ngờ. Cô cùng những nhà khoa học hàng đầu khác được mời đến chứng kiến một khám phá khoa học có thể khiến tình thế đảo ngược: Tổng Thống sẽ chiến thắng và tại vị thêm nhiệm kỳ nữa. Thế nhưng, những bi kịch và tình huống bước ngoặt đã xảy ra. Án mạng. Trốn chạy. Lại án mạng…

Kết thúc bất ngờ là điều mà Dan Brown rất giỏi. Làm hoa mắt độc giả bởi tình tiết kiểu Hollywood cũng là điểm mạnh của ông. Điều đó khiến chúng ta bị cuốn theo nhịp của câu chuyện. Cuối cùng, cô gái ấy có sống sót không, phe nào chiến thắng, mời bạn tự tìm câu trả lời.

(Viết xong đọc lại thấy mình quảng cáo hơi mạnh cho Dan Brown! Nhưng không phải cuốn nào tôi cũng dành lời khen như thế. Pháo đài số chẳng hạn – tôi sẽ bình luận sau khi có thời gian)

 [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]

Good in Bed – Jennifer Weiner

Nghe cái tựa đề đó, có lẽ bạn sẽ nghĩ ngay đây là một câu chuyện XXX nhảm nhí nào đó (cũng vì vậy mà M không đọc nó cho tới khi tình cờ đọc synosyp trên Amazon). Hòan tòan sai lầm! Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, hơi buồn, nhưng rất dễ thương về một người phụ nữ béo phì. Candance chưa bao giờ mặc áo dưới số 16 (huge!). Nhưng bên dưới cái lốt mập mạp đó là một cá tính phụ nữ mạnh mẽ đầy yêu thương, rất hài hước và vị tha. Câu chuyện bắt đầu khi Bruce, tên bồ cũ của Candance viết một bài tạp chí với tựa đề “Yêu một Bé Bự” (Loving A Larger Woman) cho trang “Good In Bed”. Trong đó hắn kể chuyện hắn yêu 1 cô bé bự tên là C., nhưng cô ta lúc nào cũng lo lắng là mình béo phì nên không tự tin và không hạnh phúc. Hắn kể lể là đã làm mọi cách để cô C. vượt qua chứng mặc cảm béo phì nhưng cô nàng chẳng nghe hắn và vì thế hắn phải chia tay…

Bạn bè, bà con của Candance bắt đầu phone tới để chia xẻ chuyện nàng bị lên báo một cách bẽ mặt. Và mặc dù rất tức giận, nhưng Cannie vẫn hy vọng Bruce vẫn quan tâm và sẽ quay lại. Và sau một “tai nạn”, Cannie mang bầu con của Bruce và cái tên Bruce kia mặc dù biết nhưng làm lơ.

Câu chuyện theo bước chân tình cảm của Cannie, những buồn vui, mặc cảm, tự tin, thành công và thất bại của nàng. Nhưng có lẽ cảm động nhất là khi nàng sinh non đứa bé, và con nàng gần như không sống sót. Lúc đó nàng như điên, không ăn uống, tắm rửa, và nàng đã mất hàng chục kg, có eo, có ngực như nàng đã từng mong, và nàng không còn đếm xỉa tới thân hình minhon đó, nàng chỉ mong con nàng được sống. Câu kết luận của Candance khi con nàng vượt qua hồi phục:

“And when my daughter was born almost two months too soon I learned that there are worse things than not liking your thighs or your butt. There are more terryifing things than trying on bathing suits in front of three-way department-store mirrors. There is the fear of watching your child struggling for breath, in the center of a glass crib where you can’t touch her. There is the terror of imagining a future where she won’t be healthy or strong.

And, ultimately, I learned, there is comfort. Comfort in reaching out to the people who love you, comfort in asking for help, and in realizing, finally, that I am valued, treasured, loved, even if I am never going to be smaller than a size sixteen, even if my story doesn’t have the Hollywood-perfect happy ending where I lose sixty pounds and Prince Charming decides that he loves me after all.
The truth is this – I’m all right the way I am. I was all right, all along. I will never be thin, but I will be happy. I will love myself, and my body, for what it can do – because it is strong enough to lift, to walk, to ride a bicycle up a hill, to embrace the people I love and hold them fully, and to nurture a new life. I will love myself because I am sturdy. Because I did not – will not – break.
….
And most importantly, I will love my daughter whether she’s big or little. I will tell her that she’s beautiful. I will teach her to swim and read and ride a bike. And I will tell her that whether she’s a size eight or a size eighteen, that she can be happy, and strong, and secure that she will find friends, and success, and even love. I will whisper it in her ear when she’s sleeping. I will say, Our lives – your life – will be extraordinary.”

Giọng văn của Jennifer Weiner nhẹ nhàng, hài hước, có phần hơi giống Helen Fielding (Bridgit Jones’ Diary). Có lẽ những ai đã và đang đau khổ vì thân hình (mập, ốm, lùn, xấu, …) sẽ cảm nhận được sức mạnh của nàng Candance, và sức mạnh của tình mẫu tử..

Bản tiếng Anh: http://www.ConMotSach.com/books/good_in_bed.prc

Nửa kia của Hitler (La part de l’autre) – Eric-Emmanuel Schmitt

[nguồn: Lưu Hà, VnExpress]

‘Nửa kia của Hitler’ giả định về một chân dung thực

Từ giả thiết: Điều gì xảy ra nếu Adolf Hitler, tên độc tài phát xít của thế kỷ 20, trúng tuyển ĐH Mỹ thuật Viên?, cuốn tiểu thuyết của Eric-Emmanuel Schmitt là cách hình dung lịch sử thế giới từ một số phận cá nhân.

Ở tuổi 20, Adolf Hitler ­nuôi giấc mộng trở thành họa sĩ. Nhưng sau hai lần bị Đại học Mỹ thuật Viên đánh trượt, Hitler trở thành gã lông bông, nay đây mai đó rồi dần dà tìm được chỗ đứng, trở thành một “con quái vật” khổng lồ của nhân loại nhờ cuộc thế chiến I. Đó là những dòng tiểu sử mà bất cứ ai muốn tìm hiểu đều có thể dễ dàng biết được về một dị nhân của thế kỷ 20, nỗi ám ảnh khôn nguôi của người Do Thái. Đó cũng là căn cứ để tiểu thuyết gia người Pháp bắt đầu một câu chuyện chỉ có trong tưởng tượng.

Nửa kia của Hitler (nguyên tác La part de l’autre) dựng lên hai chân dung song song và đối lập: Adolf H. và Hitler. Cuộc đời hai con người này bị rẽ đôi bởi một quyết định của Đại học Mỹ thuật Viên. Adolf H. trúng tuyển còn Adolf Hitler. trượt. Adolf H. trở thành một họa sĩ tài danh, kết bạn cùng những họa sĩ nổi tiếng như Picasso, André Breton… , tận hưởng cuộc đời bình thường với những người tình và kết thúc sự sống bên cạnh những người thân. Còn Adolf Hitler dần dà căm phẫn cuộc đời, khước từ những mối quan hệ nhân bản với con người và trở thành gã độc tài đồng trinh. Nửa kia của Hitler như một cỗ máy thời gian, giúp người đọc có cơ hội sắp đặt lại lịch sử chỉ bằng cách hình dung: Điều gì sẽ xảy ra nếu Adolf Hitler cũng như Adolf trúng tuyển Đại học Mỹ thuật Viên? Giả định đó liệu sẽ tác động thế nào đến Thế chiến II, đến cuộc đại đồ sát dân Do Thái, đến số phận của nhà nước Israel…

Tình huống của Eric-Emmanuel Schmitt khiến độc giả bất chợt nhận ra, thế giới rộng lớn với hàng tỷ con người thực ra là một mối liên kết vững chắc và đầy phụ thuộc lẫn nhau. Một sự cố nhỏ xảy ra với một cá nhân – một mắt xích của vũ trụ hoàn toàn có thể xô lệch cả khối kết cấu. Nhưng ở tầng triết lý sâu hơn, Schmitt thêm một lần nữa dấn thân đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi: Điều gì tạo nên con quái vật Hitler? Môi trường, sự ngẫu nhiên của số phận hay cá tính, sự lựa chọn có tính toán của một cá nhân đối với cuộc đời mình. Chính nhà văn khẳng định: “Tôi đặt tên cho tác phẩm là La part de l’autre vì tác phẩm nói đến Hitler và nửa kia của y là Adolf H. Nhưng tên tác phẩm còn mang một ý nghĩa thứ hai đậm màu triết học. Hitler thật tự giam chặt mình, không giao tiếp với ai, trở thành một nhà kiến thiết lãnh đạm với tất cả những gì ngoài mình. Trong khi Adolf H., nhân vật tưởng tượng, lại mở lòng mình tiếp nhận người khác, anh ta sống cuộc sống của nửa kia một cách rất con người với tình dục, tình yêu, tình phụ tử, giảng dạy và cái chết… Adolf H. mở lòng ra với mọi người, Hitler thao túng người đời, Adolf H. để người đời chiếm một vị trí ngày càng lớn trong cuộc đời mình. Hitler say sưa với những điều y tin chắc, Adolf H bị sự nghi ngờ dày vò; Hitler cho mình là người xuất chúng, Adolf H. nhận ra rằng mình rất tầm thường”.

Eric-Emmanuel Schmitt sinh năm 1960 tại Lyon, là một trong những tiểu thuyết gia ăn khách của Pháp. Ngoài tiểu thuyết, ông còn là một kịch tác gia với những vở kịch hài hước, giàu màu sắc triết học. Văn của ông không kén độc giả bởi nhà văn chủ trương lối viết vừa chiều được giới độc giả tinh hoa bằng những tư tưởng triết học sâu sắc; vừa cuốn hút lớp độc giả bình dân với những cốt truyện giàu chi tiết, giàu tính hài hước. Hiện ông sống và làm việc tại Bỉ.

Tác phẩm được dịch giả trẻ Nguyễn Đình Thành chuyển ngữ sang tiếng Việt. Dịch giả cho biết: “Tôi coi đây là một thử thách, một bài tập lớn cho chính mình. Để có được một bản dịch nghiêm túc, tôi đã phải đọc rất nhiều tác phẩm của Schmitt, để có được cái nhìn hệ thống về sáng tác của ông, tham khảo hàng loạt sách về chiến tranh và cầu kiến những người làm trong ngành hội họa”.

Với cách nhìn của một người yêu văn chương, anh nhận định: “Tứ truyện giả định cùng lối kể pha trộn giữa hiện thực và hư cấu mà Eric-Emmanuel Schmitt sử dụng không phải là những thủ pháp mới trong đời sống văn học, nhưng tài năng của tác giả thể hiện ở tầm kiến văn rộng, khả năng kể chuyện hấp dẫn, mang đến cho người đọc nhiều nhận thức mới từ những chất liệu đã cũ”.

Sách do công ty Nhã Nam và NXB Hội nhà văn ấn hành.

Bổ sung của người đăng:

Tựa tiếng Anh: The Alternative Hypothesis

Tất Cả Các Dòng Sông Đều Chảy (All the rivers run) – Nancy Cato

Tác giả: Nancy Cato
Người dịch : Trương Võ Anh Giang và Anh Trần
Nhà xuất bản: Văn Nghệ Thành Phố Hồ Chí Minh
Năm xuất bản: 08/2000
Khổ 13×19

[nguồn: Internet]

“Tất cả các dòng sông đều chảy” viết về đời của nữ họa sĩ Philadelphia diễn ra trên dòng sông Murray và Darling, miền Nam nước Úc. Từ thuở hoa niên sống với dì dượng bên bờ sông, những ngày làm nữ thuyền trưởng duy nhất dọc ngang vùng Victoria, rồi đến lúc tuổi già bóng xế, đời cô gắn liền với nhịp đập của sông nước. Nhưng “Tất cả các dòng sông đều chảy” không đơn thuần chỉ là chuyện kể về đời riêng của một con người. Ở đó chứa đựng những suy nghĩ rộng hơn, bao quát hơn và mang chất triết lý. Đời người như đời sông, như cuộc sống hòa tan với thời gian: luôn luôn trôi đi nhưng không ngừng đổi mới, mãi mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thực. Tất cả sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những lòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là cuộc sống. Sẽ không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống mới.
Mượn dòng sông và đời họa sĩ Philadelphia để thể hiện những suy nghĩ của mình về cuộc sống, Nancy Cato trong ”Tất cả các dòng sông đều chảy” còn viết những trang rất chân thực về nước Úc đầu thế kỷ XX. Nước Úc và thời định cư của người da trắng cũng là đề tài cho các tiểu thuyết sau này của bà: ”Tổ tiên”, “Đường nâu”,” Tây Bắc hướng Nam”.
Giới thiệu Nancy Cato và ”Tất cả các dòng sông đều chảy” của bà đến quí vị độc giả, nhà xuất bản Văn nghệ chúng tôi chân thành mong những dòng văn êm ả nhẹ nhàng này sẽ mang đến cho quí vị những phút giây hạnh phúc.

Tải file dạng word: http://conmotsach.com/books/tat_ca_cac_dong_song_deu_chay.doc

Suối Nguồn (The Fountainhead) – Ayn Rand

Suối Nguồn (The Fountainhead), tiểu thuyết của Ayn Rand. Nhóm dịch: Vũ Lan Anh, Đinh Quang Hiếu, Vũ Hoàng Linh, Nguyễn Kim Ngọc, Trần Thị Hà Thủy. Hiệu đính: Phan Việt. NXB Trẻ, 2007

[nguồn: Nguyễn Trương Quý, báo Thể thao văn hoá, 22/12/2007]

“Suối Nguồn” – chiến thắng hả hê của sáng tạo

Sáng tạo là một từ quá hoa mỹ và có vẻ bị lạm dụng trong thế kỷ vừa qua, thế kỷ mà tất cả các giá trị nghệ thuật của vài ngàn năm trước bị đặt lên bàn cân và xét lại không thương tiếc. Tuy nhiên, người ta vẫn phải nói đến sáng tạo. Nó là một điều không thể phớt lờ hay có thể nói dối. Cho đến đầu thế kỷ mới này, sáng tạo không còn là mối bận tâm của riêng người nghệ sĩ, nó là ý thức về sự tồn tại của nhân loại.

“Suối Nguồn” (The Fountainhead) của nữ văn sĩ Mỹ gốc Nga Ayn Rand xuất bản lần đầu năm 1943 đã vượt qua hình thức của một tiểu thuyết văn học ly kỳ gay cấn, trở thành một tác phẩm kinh điển chứa đựng những thông điệp cơ bản nhất về thiên chức của người nghệ sĩ, về tự do cá nhân trong quan hệ với cộng đồng, về cả những giá trị tinh thần vốn dĩ được các thiết chế xã hội đề cao.

Song Ayn Rand với giọng văn sắc bén, với quan điểm thực tế mà bà gọi là “vị thân” – đề cao cái tôi sáng tạo trong hoàn cảnh đám đông a dua theo thời thượng, đã xô đổ những giáo điều sáo rỗng đầy độc hại núp bóng sau những lập luận bảo thủ và mị dân. Một bức tranh điển hình của một xã hội công nghiệp đang lên như diều gặp gió là mảnh đất màu mỡ cho câu chuyện đầy hấp dẫn của Ayn Rand. Trong 60 năm qua, “Suối Nguồn” đã bán được 6 triệu bản trên thế giới.

Sức hấp dẫn ấy có được là nhờ Rand đã dựng nên những nhân vật đầy ma lực của xã hội Mỹ khoảng ba chục năm đầu thế kỷ XX. Nhân vật chính là kiến trúc sư Roark Howard, một “kẻ lữ hành kỳ dị” – từ chối những danh vọng phù phiếm và những thành công nhất thời để đeo đuổi mục tiêu sáng tạo theo phong cách hiện đại của mình. Anh từ chối lối thiết kế những công trình mượn xác của hai nghìn năm kiến trúc Hy-La xưa cũ hay Rococo hào nhoáng với nhung gấm, vàng mạ và hoa văn trang trí mĩ miều bề ngoài để che phủ sự nghèo nàn của công năng. Đó lại là đường đi của Peter Keating, người nhanh chóng đáp ứng được thị hiếu của một xã hội thời thượng sẵn lòng dùng tiền để làm sống dậy quá khứ vàng son lòe loẹt của châu Âu phong kiến. Tiểu thuyết dày gần 1200 trang bản dịch còn là câu chuyện về E.Toohey, nhà phê bình nghệ thuật xu thời song thủ đoạn đến mức có khả năng hủy hoại bất cứ điều gì chệch hướng thẩm mỹ của xã hội mà ông ta đóng vai trò phát ngôn viên. Đối lập với ông ta là nhà tư bản Wynand, người gây ngạc nhiên nhất cho độc giả, từ chỗ chỉ tin vào giá trị của đồng tiền và bản thân mình, lại chia sẻ được những lý tưởng sáng tạo với Howard.

Nói “Suối Nguồn” sống động có lẽ chưa đủ, đây thực tế là một tiểu thuyết luận đề với những tuyên ngôn nghệ thuật đầy ấn tượng. Nhưng điều khiến cho “Suối Nguồn” vẫn còn được đón nhận ngày nay là sự mãnh liệt của niềm tin vào sự sáng tạo không ngừng nghỉ của con người.

 

Tham khảo bản tiếng Anh: http://www.conmotsach.com/books/the_fountainhead.prc

Tham khảo bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/suoi_nguon_fountainhead_ayn_rand.prc

Chạng vạng (Twilight) – Stephenie Meyer

Tác giả: Stephenie Meyer. – Dịch giả: Tịnh Thuỷ.
Nhà xuất bản: Nxb Trẻ
[nguồn: Hải Triều – Báo SGGP, Thứ bảy, 14/06/2008]

Một cô gái bất chấp tất cả, kể cả việc đặt sinh mạng của mình và những người thân vào vòng nguy hiểm, chỉ để chứng minh một điều: “Em yêu anh hơn tất cả mọi thứ trên thế giới này gộp lại…”, liệu có đủ để so sánh với một chàng trai đêm đêm canh giấc cho người yêu, hát ru nàng ngủ và đem đến cho nàng hết bất ngờ này đến thú vị khác? Chàng nồng nàn, lãng mạn; nàng thơ ngây, thánh thiện và Stephenie Meyer với ngòi bút của mình đã tạo nên một sự kết hợp tuyệt vời dành cho cặp đôi đầy trái ngang ấy!

Càng đọc, bạn càng cảm thấy sự ly kỳ ẩn sau những làn mưa mù mịt, u ám của thị trấn Forks. Ban đầu, chẳng mấy ấn tượng với những cảm xúc mới mẻ khi Bella bắt đầu cuộc sống ở vùng đất mới. Nhưng, kịch tính bắt đầu khi cô vô tình “liếc thấy” Edward.

Từ đây, mạch sóng ngầm của truyện bắt đầu dấy lên, báo hiệu vô vàn những cơn bão sẽ xuất hiện trong những trang kế tiếp. Quả thật, từ chương VI trở đi, tôi không thể đặt quyển sách xuống. Những bí mật lần lượt được giải mã khiến người đọc hiểu được rất nhiều vấn đề: từ thân thế của Edward, nguyên nhân mà anh tránh mặt người yêu cho đến cuộc viếng thăm gia đình Cullen đầy bí ẩn…

Tất cả đã đẩy nút thắt của câu chuyện dần đến hồi kết theo một bàn tay sắp xếp đầy khéo léo của tác giả. Và khi nút thắt ấy mở ra, cao trào dâng đến cực điểm, bạn sẽ không thể rời trang sách khi đọc đến cuộc chạy trốn kinh hoàng trong đêm của Bella, gia đình Cullen với Kẻ săn người và cuộc đối mặt đầy nguy hiểm giữa hắn ta và Bella… Và một cái thở phào nhẹ nhõm khi đọc đến đoạn Edward hút máu cho Bella để cứu cô khỏi trở thành ma- cà- rồng.

Chắc hẳn không ít độc giả hồi hộp khi ranh giới giữa “sinh” và “tử” thực mong manh. Nếu như ý chí và nghị lực của Edward không kiên cường như tình yêu của anh thì có thể chính anh sẽ giết chết Bella trong cơn “khát” của bản năng. Lý trí đã chiến thắng và Edward có quyền tự hào rằng trong anh vẫn còn tố chất của con người! Đó cũng là điều mà Bella tin tưởng…

Cũng là đề tài về ma-cà-rồng, nhưng Chạng vạng có sức lôi cuốn bởi một thế giới có sự lãng mạn và nguy hiểm trộn lẫn… và mang đến cho độc giả một góc nhìn mới về ma-cà-rồng.

 [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]