Category Archives: Gia đình (Family)

Bộ truyện Doraemon (ドラえもん) – Fujiko F. Fujio & Fujiko A. Fujio

Năm 2008, chính phủ Nhật Bản đã chọn Doraemon làm đại sứ hoạt hình chính thức của Nhật Bản. Thế nhưng trước đó 15 năm, danh hiệu này đã được giới thiếu nhi Việt Nam trao tặng không chính thức cho chú mèo máy thông minh kia, khi mà loạt truyện tranh Đôrêmon do NXB Kim Đồng giới thiệu đã lập tức “làm mưa làm gió” trong thị trường đọc của giới học sinh, khiến cho ngày thứ Ba – ngày có tập truyện mới phát hành, trở nên ngày được chờ đón nhiều nhất trong tuần.

 Thật ra hình ảnh Doraemon đã xuất hiện ở Việt Nam tử trước đó khoảng 10 năm, trên những mẫu decal nhỏ “tặng kèm” với những viên kẹo chewing gum xinh xẻo do Thái Lan sản xuất cũng mới vừa được giới thiệu với giới trẻ Việt Nam. Vào thời điểm đó, Doraemon và 5 anh em siêu nhân Power Rangers là những nhân vật xuất hiện nhiều nhất trên những miếng decal này. Và một cách nghiễm nhiên, những ai có chú ý đến chú mèo máy tròn vo kỳ cục này cũng cho rằng đó là một nhân vật siêu anh hùng, siêu hành động của văn hóa phương Tây.

Mãi cho đến khi cầm trên tay những cuốn truyện tranh xinh xắn và vẫn chưa có bản quyền do NXB Kim Đồng làm liều theo một cách ‘rất Việt Nam”, giới trẻ Việt Nam mới thật sự biết Doraemon và nhóm bạn học sinh Nhật Bản kia thật ra là những ai.Để rồi  gần như ngay lập tức, một cơn “Đôrêmonmania” nổ ra. Dư chấn của cơn sốt hóa rồ này vẫn còn đến ngày nay, trong tâm thức của một thế hệ mà tuổi thơ của họ đã trải qua giai đoạn mà Việt Nam đang trên đường hòa nhập vào thế giới truyện tranh thế giới, hay chính xác hơn, thế giới Manga.

Đến ngày nay, Doraemon vẫn chiếm vị trí độc tôn trong những bộ truyện tranh Nhật Bản được yêu thích nhất ở Việt Nam và trên toàn thế giới. Thật khó có thể giải thích được vì sao Doraemon được yêu mến đến thế. Một ý tưởng sáng tác độc đáo được phát triển một cách khoa học; những cốt truyện chặt chẽ được đầu tư cả về chiều sâu ý tưởng lẫn những chi tiết nhấn đắt giá; những tình tiết gay cấn hấp dẫn đan xen với những tình huống hài hước tự nhiên. Những nét vẽ điêu luyện và thậm chí sự gợi cảm cũng được trưng dùng khi cần thiết. Tất cả những điều này đều có thể tìm thấy ở những bộ truyên tranh Nhật Bản xuất sắc khác. Nhưng Doraemon vẫn khác tất cả.

Có lẽ đó là do hiệu ứng “lần đầu tiên”. Trong lần đầu tiên này, NXB Kim Đồng lại lựa chọn “sản phẩm số một” của một trong những nền văn hóa truyện tranh hàng đầu thế giới, vì vậy hiệu ứng để lại thật sâu đậm và khó mà diễn tả thành lời. Những cái tên Nôbita, Chaien và Xêkô đã trở thành một dạng tính từ mô tả những đức tính mà ai-cũng-biết-đó-là-gì. Gần đây, khi bộ Doraemon được tái bản lần mới nhất theo cách trình bày đúng như nguyên tác (truyện được in từ sau ra trước, tranh được bố cục từ trái qua phải, và do đó tránh được “hiệu ứng thuận tay trái” thường thấy ở những bộ manga dịch), các nhân vật đã được trả lại tên gốc của mình, bao gồm Nobi Nobita, Minamoto Shizuka, Goda Takeshi aka Gian, Honekawa Suneo, Dekisugi Hidetoshi,… Đó là một bước tiến về lý, khi chúng ta đã có ý thức tôn trọng nguyên tác và phải hiểu rằng thật ra không ai có quyền thay đổi tên họ, ngày tháng, sự kiện… của một tác phẩm mà không có sự đồng ý của tác giả. Nhưng đó cũng là một bước lùi về tình, khi mà những cái tên “lạ hoắc” trên khó mà gợi lại được những cảm xúc êm đềm của những Đôrêmon, Nôbita, Xuka, Chain, Xêkô và Đêkhi đến từ quá khứ của ngày hôm qua.

[info] Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh – Nguyễn Nhật Ánh

Ghi chú: Những bài bắt đầu bằng [info] là thông tin cơ bản về những cuốn sách đáng chú ý nhưng chưa có bài giới thiệu trên ConMotSach.com, nhằm mục đích tra cứu và hầu như không có phần tóm tắt nội dung.

Nhà xuất bản: NXB Trẻ

Số trang: 380

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13 x 20 cm

Ngày xuất bản: 12 – 2010

Trọng lượng: 374 gram

Giá bìa: 82.000 VNĐ

Chuyện con mèo dạy hải âu bay (Historia de una gaviota y del gato que le enseno a volar / Story Of A Seagull And The Cat Who Taught Her To Fly) – Luis Sepúlveda

Có những khoảng thời gian tôi ít đọc sách, chỉ chọn những cuốn mỏng mỏng và được giới thiệu trước. Đây là một trong những cuốn như thế, và thật may mắn, lại là cuốn sách rất hay mà bạn sẽ không bao giờ tiếc khi đã đọc. Trước đó, thật tình mà nói thì tôi chưa biết nhà văn Luis Sepúlveda qua tác phẩm nào cả.

Một cuốn truyện mỏng dành cho thiếu nhi, nhưng tôi tin là người lớn cũng sẽ đọc nó ngấu nghiến. Bởi cái giọng văn trong trẻo và nhẹ nhàng, bởi các chi tiết tự nhiên mà thấm đẫm yêu thương. Câu chuyện chẳng có gì to tát, chỉ là thời gian ngắn ngủi của một chú hải âu bất hạnh bị mất mẹ, rồi được một con mèo to béo cưu mang. Zorba – con mèo ấy, cùng bạn bè của nó, đã nuôi nấng, dạy dỗ và nhất là, huấn luyện cho chú hải âu biết bay như thế nào, quả là tình huống thú vị. Nhưng cái thú vị nhất của cuốn sách không phải ở cốt truyện, mà ở cách từng nhân vật thể hiện cá tính của mình, và trên hết, là tình yêu thương các con vật dành cho nhau.

Một thế giới tưởng tượng mà rất thật, với những con vật đang sống cùng con người. Một xã hội thu nhỏ với đầy đủ tốt xấu ghét thương. Một thông điệp về giáo dục: hãy dạy con trẻ trở thành chính bản thân chúng. Một bài học về việc giữ lời hứa.

Và tất nhiên, đó là câu chuyện nhỏ của một con mèo nào đó ở một nơi nào đó, trên thế giới này. Tôi tin là hàng đêm vẫn có hàng nghìn câu chuyện như vậy diễn ra trong tưởng tượng của trẻ thơ.

Tham khảo bản tiếng Việt: http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.prc 

hoặc http://www.ConMotSach.com/books/chuyen_con_meo_day_hai_au_bay.pdf

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh

Nhà văn Nguyễn Nhậtt Ánh đã quá quen thuộc với bạn đọc thiếu niên, thiếu nhi mà không cần kể tên các cuốn sách. Ông từng viết tập truyện trào phúng “Cổ tích cho người lớn”. Và lần này, ông bất ngờ viết về tuổi thơ, tất nhiên là dành cho… người lớn đọc. Tác phẩm này được đón chào khá nồng nhiệt và được nhiều lời khen.

Một cuốn sách nhỏ, mỏng, dí dỏm và hoài cổ. Chỉ những ai đã từng có tuổi thơ và muốn nhớ lại quãng đời hồn nhiên đó, mới thích đọc và sẽ thích đọc. Thủ pháp viết hơi giống cuốn “Cô gái đến từ hôm qua”, đan xen lồng vào nhau giữa hai câu chuyện của hai thời điểm: con nít và người lớn. Giọng văn vẫn hài hước, đối thoại nhiều, ít lên gân triết lý. Khi đọc, tôi có cảm tưởng Nguyễn Nhật Ánh viết cuốn này không phải “vận công” nhiều, tức đơn giản là kể lại một thời thơ ấu của ông, bạn bè ông, cộng chút hư cấu chút suy tư.

Đây không phải truyện giải trí đơn giản, nhưng cũng không để lại nhiều trong độc giả. Nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng tác giả đã kéo người đọc lên chuyến tàu đi ngược về quá khứ, ngược về tuổi thiếu nhi trong sáng và nghịch ngợm. Và chắc nhà văn cũng chỉ mong có thế. Bởi cuốn sách ít chứa đựng những thông điệp để suy tư, dẫu thấy thật hay khi đọc từng trang sách. Đề tài này không mới, nhưng vì người đọc là người lớn nên sẽ có chút “khó tính” hơn độc giả nhí.

Nói gì thì nói, “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” vẫn phải có mặt trên giá sách của gia đình, nhất là các ông bố bà mẹ có con còn đang tuổi thiếu nhi.

Tham khảo bản ebook: http://ConMotSach.com/books/cho_toi_xin_mot_ve_di_tuoi_tho.pdf

The Wedding – Nicholas Sparks

Đây là phần tiếp theo của truyện the Notebook. Trong phần sequel này, bà Allie đã mất, cụ Noah sống một mình trong viện dưỡng lão, ngày ngày ra bờ hồ nuôi một con thiên nga mà ông tin là Allie hóa thân. Nhưng câu truyện này không phải kể về Allie và Noah nữa, mà là một câu chuyện tình nhẹ nhàng khác giữa Jane và Wilson, con gái và con rể của ông bà Noah-Allie.

Sau 30 năm chung sống, luật sư Wilson chợt nhận ra ông vẫn còn yêu bà nhưng năm tháng gia đình, những khó khăn con cái, niềm đam mê sự nghiệp đã khiến ông xao lãng bà. Và giờ đây ông nhận ra ông còn yêu Jane nhiều lắm nhưng bà hình như đã cạn hết tình yêu cho ông. Và Wilson quyết tâm sẽ làm mọi cách để lấy lại tình yêu nơi Jane. Giữa lúc đó Anne, con gái lớn của 2 người tuyên bố sẽ kết hôn, mà ngày cưới rơi đúng vào kỷ niệm 30 năm đám cưới của ông bà.

Câu chuyện rất nhẹ nhàng, mang đậm hương vị gia đình. Đứa em tôi có nói: dường như giá trị gia đình lại quay về trong văn học Mỹ. Có lẽ đúng. Một lúc nào đó, sau những tham vọng thăng tiến, con người ta sẽ tự đánh giá lại cuộc đời mình và hạnh phúc gia đình và tình yêu sẽ quay về cho những ai quý mến nó.

What happened then, you wonder?
Given my age, a person might suppose that it was some incident inspired by a midlife crisis. A sudden desire to change my life, perhaps, or maybe a crime of the heart. But it was neither of those things. No, my sin was a small one in the grand scheme of things, an incident that under different circumstances might have been the subject of a humorous anecdote in later years. But it hurt her, it hurt us, and thus it is here where I must begin my story.
It was August 23, 2002, and what I did was this: I rose and ate breakfast, then spent the day at the office, as is my custom. The events of my workday played no role in what came after; to be honest, I can’t remember anything about it other than to recall that it was nothing extraordinary. I arrived home at my regular hour and was pleasantly surprised to see Jane preparing my favorite meal in the kitchen. When she turned to greet me, I thought I saw her eyes flicker downward, looking to see if I was holding something other than my briefcase, but I was empty-handed. An hour later we ate dinner together, and afterward, as Jane began collecting the dishes from the table, I retrieved a few legal documents from my briefcase that I wished to review. Sitting in my office, I was perusing the first page when I noticed Jane standing in the doorway. She was drying her hands on a dish towel, and her face registered a disappointment that I had learned to recognize over the years, if not fully understand.
“Is there anything you want to say?” she asked after a moment.
I hesitated, aware there was more to her question than its innocence implied. I thought perhaps that she was referring to a new hairstyle, but I looked carefully and her hair seemed no different from usual. I’d tried over the years to notice such things. Still, I was at a loss, and as we stood before each other, I knew I had to offer something.
“How was your day?” I finally asked.
She gave a strange half smile in response and turned away.
I know now what she was looking for, of course, but at the time, I shrugged it off and went back to work, chalking it up as another example of the mysteriousness of women.
Later that evening, I’d crawled into bed and was making myself comfortable when I heard Jane draw a single, rapid breath. She was lying on her side with her back toward me, and when I noticed that her shoulders were trembling, it suddenly struck me that she was crying. Baffled, I expected her to tell me what had upset her so, but instead of speaking, she offered another set of raspy inhales, as if trying to breathe through her own tears. My throat tightened instinctively, and I found myself growing frightened. I tried not to be scared; tried not to think that something bad had happened to her father or to the kids, or that she had been given terrible news by her doctor. I tried not to think that there might be a problem I couldn’t solve, and I placed my hand on her back in the hope that I could somehow comfort her.
“What’s wrong?” I asked.
It was a moment before she answered. I heard her sigh as she pulled the covers up to her shoulders.
“Happy anniversary,” she whispered.
Twenty-nine years, I remembered too late, and in the corner of the room, I spotted the gifts she’d bought me, neatly wrapped and perched on the chest of drawers.
Quite simply, I had forgotten.
I make no excuses for this, nor would I even if I could. What would be the point? I apologized, of course, then apologized again the following morning; and later in the evening, when she opened the perfume I’d selected carefully with the help of a young lady at Belk’s, she smiled and thanked me and patted my leg.
Sitting beside her on the couch, I knew I loved her then as much as I did the day we were married. But in looking at her, noticing perhaps for the first time the distracted way she glanced off to the side and the unmistakably sad tilt of her head-I suddenly realized that I wasn’t quite sure whether she still loved me.

 

Nhật ký (The Notebook) – Nicholas Sparks

Tình yêu, đề tài muôn thưở của nhân lọai. The Notebook là một câu chuyện tình rất nhẹ nhàng của Noah và Allie, hai con người rất bình thường như bất cứ người nào trong xã hội Mỹ. Yêu nhau năm 17, xa nhau 14 năm, gặp lại và kết hôn – giai đọan tuổi trẻ đó lại là đọan yếu nhất của tòan câu chuyện – những chi tiết rất bình thường và hơi cliché. Câu chuyện thật sự cảm động ở đọan sau khi Allie va Noah đã chung sống với nhau 45 năm hạnh phúc. Allie bị Alzhemei, chứng bịnh tàn phá trí nhớ và nhân cách. Và mỗi ngày cụ già Noah đã 80 lại lọ mọ ôm quyển tập nhật ký của hai người mò đến phòng bà để đọc cho bà nghe, để làm bà nhớ. Những ngày đen đủi, bà nhìn ông mà thét lên “ông là ai?”. Nhưng những ngày may mắn, bà đôi lúc nhớ ra người chồng, người tình của cả đời, và ông bà lại “fall in love again”

Câu chuyện rất nhẹ nhàng và bình dị nhưng không hiểu sao lại lay động lòng người. Có lẽ khi độc giả cảm nhận được tình yêu sâu đậm của một ông già với một bà lão mất trí, họ sẽ vô hình cảm nhận được một tình yêu suốt đời giữa họ, và những hạnh phúc mà họ đã từng trải trong 45 năm chung sống bên nhau?

Trích (Noah và Allie trong viện dưỡng lão – một ngày may mắn)
DINNER IS WAITING in her room when we return. It has been arranged for us to eat here, as it always is on days like these, and once again I could ask for no more. The people here are good to me and I am thankful.
The lights are dimmed, the room is lit by two candles on the table where we will sit, and music is playing softly in the background. The cups and plates are plastic and the carafe is filled with apple juice, but rules are rules and she doesn’t seem to care.
She inhales slightly at the sight. Her eyes are wide. “Did you do this?”
I nod and she walks into the room.
“It looks beautiful.”
I offer my arm in escort and lead her to the window. She doesn’t release it when we get there. Her touch is nice, and we stand close together on this crystal springtime evening. The window is open slightly and I feel a breeze as it fans my cheek. The moon has risen and we watch for a long time as the evening sky unfolds.
“I’ve never seen anything so beautiful, I’m sure of it,” she says.
“I haven’t, either,” I say, but I am looking at her. She knows what I mean and I see her smile.
A moment later she whispers: “I think I know who Allie went with at the end of the story.”
“Who?”
“She went with Noah.”
“You’re sure?”
“Absolutely.”
I smile and nod. “Yes, she did,” I say softly, and she smiles back, her face radiant.
She sits and I sit opposite her. She offers her hand across the table and I take it in mine, and I feel her thumb begin to move as it did so many years ago. I stare at her for a long time, living and reliving the moments of my life, remembering it all and making it real. I feel my throat begin to tighten and once again I realize how much I love her.
My voice is shaky when I finally speak.
“You’re so beautiful,” I say. I can see in her eyes that she knows how I feel about her and what I really mean by my words.
She does not respond. Instead she lowers her eyes and I wonder what she’s thinking. She gives me no clues and I gently squeeze her hand. I wait. I know her heart and I know I’m almost there.
And then a miracle that proves me right. As Glenn Miller plays softly in a candlelit room, I watch as she gradually gives in to the feelings inside her. I see a warm smile begin to form on her lips, the kind that makes it all worth while, and I watch as she raises her hazy eyes to mine. She pulls my hand towards her. “You’re wonderful…” she says softly, and at that moment she falls in love with me, too; this I know, for I have seen the signs a thousand times.
She says nothing else right away, she doesn’t have to, and she gives me a look from another lifetime that makes me whole again. I smile back, with as much passion as I can muster, and we stare at each other with the feelings inside us rolling like ocean waves. I look about the room, then back at Allie, and the way she’s looking at me makes me warm. And suddenly I feel young again. I’m no longer cold or aching, or hunched over or almost blind with cataracts. I’m strong and proud and the luckiest man alive, and I keep on feeling that way for a long time.
By the time the candles have burned down a third, I am ready to break the silence. I say, “I love you deeply and I hope you know that.”
“Of course I do,” she says. “I’ve always loved you, Noah.”
Noah, I hear again. The word echoes in my head. Noah… Noah. She knows, I think to myself, she knows who I am…
She knows… Such a tiny thing, this knowledge, but for me it is a gift from God, and I feel our lifetime together, holding her, loving her, and being with her through the best years of my life.
She murmurs, “Noah… my sweet Noah…”
And I, who could not accept the doctors’ words, have triumphed again, at least for a moment. I give up the pretence of mystery, and I kiss her hand and bring it to my cheek and whisper in her ear: “You are the greatest thing that has ever happened to me.”
“Oh… Noah,” she says with tears in her eyes, “I love you, too.”

Bổ sung:

Bản tiếng Anh:  http://www.conmotsach.com/blog/wp-content/uploads/2009/09/nicholas-sparks-the-notebook.htm

Bản tiếng Việt: http://ConMotSach.com/books/nhat_ky.prc

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ – Nguyễn Ngọc Thuần

Đây là cuốn thứ hai của Nguyễn Ngọc Thuần mà tôi đọc. Cuốn đầu tiên là Một thiên nằm mộng, trong một dịp rất tình cờ. Nhưng cái sự tình cờ may mắn ấy đã giúp tôi khám phá được một tác giả Việt Nam (mà tôi vốn chỉ thích đọc tác giả nước ngoài) có giọng văn lạ. Dễ thương. Trong veo trong vắt.

Đó chỉ là những mẩu chuyện nho nhỏ của một chú bé kể về chính mình, về cuộc sống xung quanh rất gần gũi, bình dị mà cũng chứa đựng cả một thế giới lạ lùng và thú vị. Nếu có ai đòi hỏi tôi phải tóm tắt cốt truyện của cuốn sách mỏng (thật tiếc là không dày hơn) ấy, thì tôi đành lắc đầu thua cuộc. Nhưng dù vậy, tôi vẫn mong các bạn hãy tìm đọc, bởi không phải tác giả nào cũng có giọng văn khiến ta nhớ, và không phải cuốn sách nào cũng làm ta xao xuyến hoài nhớ về tuổi thơ, cũng như mơ về một thế giới bình yên.

Đó không phải là cuốn sách có nội dung vui vẻ. Nó chứa đựng sự hồn nhiên khôn xiết của cậu bé, cả những câu chuyện buồn thật buồn quanh một quãng ngắn của cuộc đời cậu nhỏ. Nhưng bao trùm hơn hết là sự trong trẻo đến lặng người của từng lời kể.

Một điều đáng tiếc của cuốn sách: (may mắn) là cách làm của nhà xuất bản Trẻ (tôi vốn thích NXB này). Đó là lời giới thiệu trích từ một blog nào đó được in ở bìa cuối. Tôi không trách blogger nọ, vì họ viết cảm nhận, suy nghĩ của riêng họ; nhưng người biên tập của NXB hết sức vô trách nhiệm khi bê nguyên xi những lời vu vơ ấy vào đặt trang trọng ở bìa sau, khiến cho một cuốn sách hồn nhiên thơ ngây suýt bị vấy bẩn bởi những từ ngữ hết sức vô duyên và thiếu hhiểu biết.

Nhưng may thay đó lại chẳng phải là một phần của tác phẩm. Bỏ qua điều ngớ ngẩn ấy, ta sẽ thấy vui sướng khi đọc một cuốn sách như vậy. Tôi lập tức đi tìm thêm sách của Nguyễn Ngọc Thuần, nhưng tiếc là chưa gặp đựoc. Hẹn một dịp khác vậy. Chắc chắn là thế.

Bản tiếng Việt: http://www.conmotsach.com/books/vua_nham_mat_vua_mo_cua_so.prc hoặc http://www.conmotsach.com/books/vua_nham_mat_vua_mo_cua_so.pdf

Những Phụ Nữ Nhỏ Bé (Little Women) – Louisa May Alcott

Series: Little Women – Little Men – Jo’s Boys
Plot

Nhà March có bốn cô con gái: cô chị cả Meg hiền lành, cô thứ hai Jo nghịch ngợm như con trai, cô thứ ba Beth nhút nhát nhưng rất tốt bụng và em Út Amy thích làm đỏm. Cha ra mặt trận, bốn chị em ở nhà với Mẹ, các cô phải đi làm thêm và bày đủ trò tiêu khiển những khi rảnh rỗi. Câu truyện đã làm say mê lòng người suốt cả trăm năm qua. Những hình ảnh gia đình thương yêu ấm áp, tuổi dậy thì của các cô, sự nghiệp rồi gia đình, cả những buồn vui mất mát, tất cả như hòa quyện vào nhau khiến người đọc phải bật cười rồi bật khóc. Có ai đọc Little Women lại không mỉm cười trước những màn kịch của 4 chị em? Và có ai không rơi nước mắt khi Beth ra đi vĩnh viễn vì di chứng của bệnh đậu mùa? Dịu dàng thanh thoát, nhí nhảnh hồn nhiên, trầm tư sâu lắng là biết bao cảm xúc mà hàng triệu bạn trẻ đã kinh qua trong bao nhiêu thế hệ đọc tác phẩm kinh điển này của nữ văn sỹ Louisa May Alcott.

Tôi còn nhớ lúc mới đọc truyện này lần đầu, tôi cứ ao ước Jo và chàng Laurie thành đôi, hay ước gì Beth không nhuốm bệnh, nhưng sau này lớn lên mới biết, cuộc sống là vậy, không hoàn hảo như truyện cổ tích..

Louisa May Alcott đã viết khá nhiều tác phẩm về các cô thiếu nữ. Little Women là tập đầu trong series truyện về nhà March và nàng Jo.

 [bản tiếng Việt] — [bản tiếng Anh]

Ghi chú: Còn có bản dịch tiếng Việt tựa “Những cô gái nhỏ”.

Tất Cả Các Dòng Sông Đều Chảy (All the rivers run) – Nancy Cato

Tác giả: Nancy Cato
Người dịch : Trương Võ Anh Giang và Anh Trần
Nhà xuất bản: Văn Nghệ Thành Phố Hồ Chí Minh
Năm xuất bản: 08/2000
Khổ 13×19

[nguồn: Internet]

“Tất cả các dòng sông đều chảy” viết về đời của nữ họa sĩ Philadelphia diễn ra trên dòng sông Murray và Darling, miền Nam nước Úc. Từ thuở hoa niên sống với dì dượng bên bờ sông, những ngày làm nữ thuyền trưởng duy nhất dọc ngang vùng Victoria, rồi đến lúc tuổi già bóng xế, đời cô gắn liền với nhịp đập của sông nước. Nhưng “Tất cả các dòng sông đều chảy” không đơn thuần chỉ là chuyện kể về đời riêng của một con người. Ở đó chứa đựng những suy nghĩ rộng hơn, bao quát hơn và mang chất triết lý. Đời người như đời sông, như cuộc sống hòa tan với thời gian: luôn luôn trôi đi nhưng không ngừng đổi mới, mãi mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thực. Tất cả sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những lòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là cuộc sống. Sẽ không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống mới.
Mượn dòng sông và đời họa sĩ Philadelphia để thể hiện những suy nghĩ của mình về cuộc sống, Nancy Cato trong ”Tất cả các dòng sông đều chảy” còn viết những trang rất chân thực về nước Úc đầu thế kỷ XX. Nước Úc và thời định cư của người da trắng cũng là đề tài cho các tiểu thuyết sau này của bà: ”Tổ tiên”, “Đường nâu”,” Tây Bắc hướng Nam”.
Giới thiệu Nancy Cato và ”Tất cả các dòng sông đều chảy” của bà đến quí vị độc giả, nhà xuất bản Văn nghệ chúng tôi chân thành mong những dòng văn êm ả nhẹ nhàng này sẽ mang đến cho quí vị những phút giây hạnh phúc.

Tải file dạng word: http://conmotsach.com/books/tat_ca_cac_dong_song_deu_chay.doc